Bọ Già
Outstanding member
    
Posts: 13,060
Joined: Dec 2012
|
Vì người ta cần ánh mặt trời
Vì người ta cần ánh mặt trời
Thơ Nguyễn Đắc Kiên
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
Bốn ngàn năm giờ lại ngót trăm năm.
Hết phong kiến độc tài đến lũ bạch tuộc thực dân.
Hết quân, hết vương đến lũ tượng thần chủ nghĩa.
Bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ,
Chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
Cha tôi, ông tôi bao thế hệ ngủ vùi.
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
Không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn.
Lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
Khủng bố dã man gieo rắc những kinh hoàng.
Biến lẽ sống thành châm ngôn: "Mày phải sợ!"
Mày phải sợ! Mày ơi, mày phải sợ!
Sợ nữa đi! Có sợ mãi được không?
Cốt tuỷ mục rỗng rồi, trí óc cũng tối đen.
Mày lại đẻ ra lũ cháu con "biết sợ".
Bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
Lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau?
Còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
Sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất!
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế!
Cũng chưa thấy ngày mai nào không thể!
Vì người ta cần ánh mặt trời
Tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!
Ghi chú: Nguyễn Đắc Kiên là một ký giả làm việc với báo Gia Đình và xã hội của Việt Nam. Ông bị toà báo sa thải sau khi viết bài trả lời đanh thép cho Nguyễn Phú Trọng về việc sửa đổi hiến pháp. Xin đừng nhầm lẫn với Nguyễn Đức Kiên là một tài phiệt đỏ trong ngành ngân hàng của VN, thường được gọi thêm là "Bầu Kiên".
Một mai thu chết bên thềm vắng.
Trăng bỏ trần gian, người bỏ người!
|
|
| 03-08-2013 08:25 PM |
|