Nếu Kyoto mỗi ngày là một ngày khám phá, đi và cảm nhận thì Hiroshima đối với tôi là những ngày thư giản trước khi về lại nước Úc, về lại với những lo toan, những vui buồn thường nhật. Đến nỗi, trước khi đi tôi đã in rất nhiều những chi tiết, những nơi cần xem, cách nào để đến đó, ăn đâu, ăn gì v....v.... chia làm 1 tẹp hồ sơ. Hồ sơ Kyoto dày cộm tối nào cũng soạn và đọc, dùng WiFi của hotel để ghi chú các điều cần cập nhật và xếp bản đồ của vùng đó (đã in ra từ nhà) cho vào túi xách sẵn sàng. Còn Hiroshima, tôi thú thực là bẳng nó luôn trong ngăn kéo valy và gời luôn lên phi trường trước đó. Không xem không chuẩn bị cập nhật gì cả (dù hotel tôi ờ tại Hiroshima thuộc hạng 5*, WiFi trong phòng và business center in file không tính lệ phí. Một kiểu "Go with the flow", đến đâu hay đó! Bởi vì, tại Hiroshima tôi chỉ cần một buổi chiều thăm vòng quanh Công viên Hòa Bình (Peace memorial park), một ngày tại Miyajima và đền Itsukushima cùng chùa Daishoin, ngày chót có thể hoặc lâu đài Himeji hoặc Kurashiki tùy theo thời tiết.
Hiroshima station dĩ nhiên là điểm gặp gỡ đầu tiên giữa du khách và thành phố:
Điều đầu tiên tôi thích thành phố này là không có hệ thống sub way (giã từ Kyoto với những cầu thang sâu thăm thẳm của mỗi trạm subway! đó là điều tôi không hề tiếc khi rời Kyoto!): giao thông công cộng hoặc là taxi, hoặc là bus hoặc là tram (street car)
Khách sạn tôi sẽ ở trong những ngày ở Hiroshima là ANA Crowne Plaza, nằm rất gần Peace Park, có thể lấy tram số 2 từ Hiroshima station đến trạm Fukuromachi, băng ngang con đường là đến. Nhưng chưa quen địa hình Hiroshima, taxi vẫn là lựa chọn thứ nhất và giá cũng không đắt, chỉ trên 1000 yen!
Chưa đến giờ nhận phòng, tôi thả hành lý ở đó và bà cháu lại trở ra station để ăn trưa, lần này đi bằng tram. Tại Hiroshima, tôi mua một day pass mỗi ngày giá 600 yen (300 cho cháu) và không cần phải tính toán có lơi hay không, cứ tiện là nhảy lên tram nên tôi độ chừng nếu không lơi thì cũng không thiệt hại gì mấy vì mỗi lần nhảy lên nhảy xuống trong phạm vi thành phố là tôi xài mất 160 yen! Tính toán chi vài trăm yen, bạn nhỉ!
Hiroshima nổi tiếng với món Okonomiyaki mà có bạn dịch là bánh xèo VN. Tôi thì nhìn món này không cảm thấy muốn ăn: chỉ có lớp bột mỏng nằm trên và dưới 1 núi cải bắp, thêm vài miếng thịt ba chỉ hay vài con tôm, thêm 1 nắm to tướng mì soba hay udon trên lớp cải bắp nữa và cuối cùng là 1 lớp sauce giông giống hoisin sauce trên mặt! Con bé cháu tôi không thích hoisin sauce (thật ra con bé này không thích sauce gì hết ngoại trừ nước mắm pha tỏi ớt!) mà tôi không nghĩ là nhà hàng họ hài lòng với hai người khách mà chỉ gọi 1 dĩa Okonomiyaki!
Khổ! giờ trưa này phần lớn các hàng ăn trong Food floor của Hiroshima station đông nghẹt người, mà đa phần lại là các hàng chuyên bán okonomiyaki! Định vào hàng này thì chắc là một Ikazaya nên thấy toàn các ông nhậu! Mình thì không sợ gì mấy ông nhậu nhưng chắc là không tốt cho cháu bèn dừng chân.
May mắn, tôi nhìn thấy 1 hàng ăn nằm khuất bên thang cuốn còn vài ghế trống và là 1 hàng bán cơm thịt bò hay heo xào teppanyaki! Kéo ghế ngồi: Cơm trưa thịt bò giá 1000 yen, thịt heo giá 850 yen, rẻ!
Anh chủ, một người còn tương đối trẻ, có thể hiểu khi tôi gọi món (beef, pork!) nhưng anh không hiểu thêm nhiều để có thể trao đổi vài câu xả giao thêm trong khi chuẩn bị xào thịt:
Bò:
Các món ăn kèm với món heo (thịt chưa nấu xong!)
Thức ăn dọn ra, chúng tôi chuẩn bị cầm đũa và anh chủ nhìn chúng tôi không chớp mắt như dò xét, như chờ đợi nhận xét của chúng tôi! Sau khi ăn đũa đầu tiên tôi nhìn anh và nói: Oishidesu!!!
Và khuôn mặt anh giãn ra một nụ cười, rời mắt nhìn chúng tôi mà trở lại với công việc.
Một lời nói ngắn ngủi, một nụ cười giản dị. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ mang đến những niềm vui!