RE: Bọ du - Bọ đi chơi!
Đến nơi, Bọ gởi thêm ông chút quà, nhìn hình này bạn có nghĩ ông được 79 tuổi vào lúc đó không? Bọ nhớ ngày xưa ở Việt Nam, khi cần đi đâu bằng xích lô Bọ thường chọn người đạp xích lô tuổi tre trẻ, không phải thích người tuổi trẻ mà vì rất ngại khi phải ngồi ngất ngưỡng đằng trước cho 1 người đáng tuổi cha chú, có khi tuổi đáng bậc bác của mình gò lưng đạp phía sau! Khi quen với Bọ Giai thì ngược lại Bọ Giai chọn người khá lớn tuổi. Bọ Giai bảo mình chọn người lớn tuổi để giúp chú bác đó có cuốc xe trong ngày, nếu ngại thì đừng trả giá (trừ phi đòi giá quá cao không hợp lý!) coi như mình giúp chú bác đó 1 cách gián tiếp! Và từ đó nó cũng thành thói quen của Bọ!
(Hình bị mất)
Mua vé, được cho biết là 11 giờ sẽ có 1 tour dẫn đi thăm tòa nhà và được phát cho tấm card này :
(Hình bị mất)
Theo đó, ngôi nhà này gồm có 38 phòng, 5 khoảng sân, 7 cầu thang và 220 cánh cửa sổ; những cầu thang và những cánh cửa sổ này do 1 người thợ đặc biệt chế tạo ra. Chủ nhân nguyên thủy của tòa nhà này là Cheong Fatt Tze xuất thân là 1 người nghèo mạt nguyên quán ở Quảng Đông. Ông từ Tàu đến lập nghiệp ở xứ này năm 16 tuổi (nghe giống chuyện chú Hỏa bên mình quá!) và thành công, có nhiều quyền lực cũng như nhiều huyền thoại về ông vào thời kỳ đó và được mệnh danh như " Một trong những vị quan cuối cùng và là nhà tư bản đầu tiên của Tàu (Cái này là Bọ thuật lại theo tấm card đó chứ không biết đâu là sự thật!). Ông giàu có và nổi tiếng vào thời đó đến nổi những người Hòa Lan và Anh trong giới cầm quyền thời bấy giờ đã hạ lệnh phải treo cờ rũ khi ông mất vào năm 1916.
Trong quãng thời gian cực thịnh của ông, Cheong Fatt Tze đã chọn Penang để xây dinh thự cho mình và cho con cháu nối dõi sau này. Ngôi dinh thự này là 1 trong 2 ngôi dinh thự đồng kích cỡ và có vẻ hoàn mỹ nằm ngoài đất nước Trung Hoa (sic).
(Hình bị mất)
Cheong Fatt Tze mansion ngày nay ngoài việc bán vé cho du khách vào xem và lấy tiền khi tham dự tour có người hướng dẫn, còn kinh doanh như là 1 khách sạn nên họ không cho chụp hình bên trong, nhưng nói thật chắc chỉ có người Tây phương thích ở vì lạ thôi chứ khu này chẳng có gì là hấp dẫn đối với Bọ cả! Dinh cơ này nằm ngay khu trung tâm, cạnh những building tân tiến cao vút tạo thành hình ảnh cái mới và cái cũ song hành bên nhau:
(Hình bị mất)
Quanh quẩn bên ngoài chụp hình, được những tấm hình rất bắt mắt:
(Hình bị mất)
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo.... Xe còn đây, nhà còn đây nhưng người xưa, hồn xưa thì vắng cả:
(Hình bị mất)
Nhà xanh....tường xanh....Trời xanh! Bởi thế nên mới có tên là Blue Mansion!
(Hình bị mất)
Cô hướng dẫn viên bắt đầu thuyết trình, toàn là những điều có thể là mới, hay và lạ đối với khách Tây nhưng đối với khách gốc Á thì..... "Xưa rồi Diễm ơi! " .
Những nào là cửa đối song, cân xứng, phong thủy v..v.. và v... v.... Nào là có những hình tượng đồng tiền nằm kín đáo rải rác đâu đó trong nhà ý cầu giàu sang phú quý. Nào là cửa bình phong chạm hoa văn thứ nhất để thoáng khí thứ nhì để đàn bà con gái trong nhà....nhìn trộm khách! Thảo nào kín cổng cao tường là thế mà cũng có truyện Kim Bình Mai!
Nhưng dù chủ nhân có dụng phong thủy để mong tìm 1 kết quả tốt cho căn nhà và giòng họ của mình, cũng chỉ đến đời thứ hai là xuống dốc và nay con cháu đã phân tán khắp nơi! Thầy phong thủy non tay hay do chủ nhân hà khắc với thợ khi cất nhà nên căn nhà bị trù ếm theo bùa Lỗ Ban? Không ai biết được!!!
Đọc bên trên, thấy nói nhà nầy có 38 phòng Bọ lòng mừng khấp khểnh ,dè đâu chỉ được xem khoảng sân vuông có giếng trời rộng, lên lầu coi 1 phòng nhỏ chứa vài vật dụng của các chủ nhân , vòng ra sân sau ngang dãy phòng xưa là nơi ở của các thê thiếp nay được sửa chữa thành phòng cho khách thuê (giá khá đắ!) xong ra đến gian bán đồ kỷ niệm và .... vãn tuồng! Nhưng đối với riêng Bọ, tuồng chưa vãn ở đây: Nhìn góc phòng bán đồ kỷ niệm có chưng bày 1 vật mà vừa nhỉn thấy nó như có phép mầu kéo Bọ trở lại dĩ vãng. Khe khẽ níu áo cô hướng dẫn Bọ xin phép được chụp tấm hình "nó", cô bảo cô không có quyền và dẫn sang phòng điều hành, nói khéo một hồi rồi thì Bọ cũng xin được phép của người trưởng nhóm coi sóc với điều kiện phải chờ tất cả người khác ra ngoài! Được thôi! thừa dịp đó Bọ đi vòng quanh "nó” và ngắm nghía "nó". "Nó" mang 1 tấm bảng cho biết "nó" đã được đóng trong phim Indochine với nữ tài tử quyến rũ Catherine Deneuve, vậy "nó" cũng từng là minh tinh đấy chứ!. "nó" tuy đã phong trần dày dạn in đầy dấu tích của thời gian (thì Bọ cũng y như nó vậy nào khác gì đâu!) nhưng "nó" đối với Bọ thì "long time no see" nó rồi, Em nó đây:
(Hình bị mất)
Những tấm kiếng này, ngày xưa còn nhỏ khi được Ba hoặc Má dẫn đi ăn mì, thường nghễnh cổ nhìn mấy tấm tranh kiếng miêu tả cảnh trong truyệnTam Quốc Chí: này là cảnh Quan Công phò nhị tẩu, kia là đoạn Triệu Tử Long phò ấu chúa, lại nữa này: cảnh Quan Công đọc sách cho lương y mổ vết thương hoặc cảnh Quan Công tha Tào Tháo nơi Hoa Dung Đạo......
(Hình bị mất)
Có những khi thèm ăn, lỏn vào đứng bên trong xe nhìn chú Ba tay mở hộc tủ đựng mì bốc 2 vắt mì thảy vô nồi nước trụng sôi ùng ục, một tay chú Ba xốc vá trụng mì, tay kia chú lấy 1 cái tô, rồi tạt vô đó muổng mỡ, muổng xì dầu. Cùng lúc tay kia chú xốc mì lên, giật vài cái vô miệng thùng nước trụng cho mì ráo nước xong hắt vắt mì vô tô, tay còn lại nhón lấy nhúm hẹ, xé cọng xà lách rồi dàn vài lát thịt mỏng dính lên trên và thêm nhúm hành xanh xắt nhỏ trước khi múc nước lèo đổ ngập mặt tô mì! Xong! tất cả những cử động của chú Ba bán mì mà Bọ kể nãy giờ chỉ diễn ra trong vòng 2, 3 phút. Cử động mà nhà văn Võ Phiến đã dùng 1 từ rất đúng để tóm gọn lại, vừa tượng thanh vừa tượng hình, đó là từ "rụp rụp" ! Chú Ba làm những cử động trên một cách rụp rụp!
Một mai thu chết bên thềm vắng.
Trăng bỏ trần gian, người bỏ người!
|