(những hình trong bài viết này phần nhiều được trích trở lại từ máy quay phim nên chất lượng kém - hình ảnh chụp từ máy chụp hình bị cậu con cả làm hư mất lúc chuyển ra portable HD )
Từ xứ chuột túi, chuyến bay Vờ Nờ A đưa chúng tôi lướt mây về nhà. Vì là Vờ Nờ A, nên chúng tôi thích thú nghe, hiểu và có những yêu cầu rất dễ dàng không cần phải uốn cong lưỡi! nhưng cũng vì không cần phải uốn cong lưỡi nên tai cũng nghe hiểu mọi chuyện xảy ra trong chuyến bay mà không cần phải cố gắng lắm; cũng không phải dễ chịu cho lắm ....nhưng đúng là có đi có biết, có nghe có hiểu....
Khách sạn nơi hai vợ chồng tôi ngụ nằm trong khu phố cổ, buổi sáng ông Bọ thường dậy sớm xuống ngang đường có tiệm phở nhỏ: phở ăn cũng thường nhưng 30 năm ông Bọ mới lại được ly chè tươi xanh uống mát miệng mát lòng, khề khà uống chè, chuyện vãn với vài người khách quen của ông chủ hàng phở cũng thuộc hàng sắp sửa cổ lai hy, ông Bọ thấy đời bổng đẹp không vì cao lương mỹ vị, mà vì khung cảnh và nếp sống quen thuộc đang sống và cảm nhận đây, như chưa từng có khoảng cách nào xảy ra trong cuộc đời!
Lâu, lâu lắm ông Bọ mới được ăn những bìa đậu rán vàng như thế này cùng bát canh ốc nấu chuối xanh, cơm nóng sốt được xới ra bát không phài từ nồi cơm điện mà từ chiếc nồi to được ủ nóng bằng nhiều lớp vải và 1 tấm đệm đan. Ông Bọ tưởng như mẹ già ông vừa quay lưng khuất bóng sau phên vách bếp.... không có khói mà mắt ông bỗng dưng cay....