Hồ Tây buổi chiều gió mát, ngồi trong quán nhìn ra mặt hồ Trúc Bạch nhớ lại những tác phẩm tả về Hà Nội 36 phố phường xưa, gọi dĩa bánh tôm và chai bia Halida. Có lẽ trong cảm nhận của tuổi học sinh mới lớn đã tăng thêm hương vị món ăn này trong các tác phẩm và tác giả thời đó, là điều mà chúng tôi hoàn toàn không có trong tuổi về chiều đi tìm cảm xúc cho những gì mình đã đọc; nên cuốn chiếc bánh giòn vào lá rau mà không thấy cái tuyệt trong cảm nhận. Hay là không gian cũng góp phần cho vị giác? Từ 1 món ăn cho học sinh mới lớn giàu mơ mộng nhưng tài chính có giới hạn, miếng bánh tôm ngoài cái ngon vì ăn dè, còn thêm cái ngon vì bạn bè cùng vây quanh bà cụ chiên bánh mộc mạc, húp cả chén nước giấm vẩn còn thòm thèm chưa đã??? Trong quán này, khung cảnh nhìn ra hồ Trúc Bạch hữu tình, bàn ghế trải khăn lịch sự, chén dĩa trắng lốp...nhưng chính những cái lịch sự đó thật là không hòa hợp được với món ăn giản dị chân quê? Quán này, khung cảnh này thích hợp với 1 cuộc nhậu hơn....
![[Image: 4471354747_d831c75b53.jpg]](http://farm5.static.flickr.com/4034/4471354747_d831c75b53.jpg)
Băng ngang đường Thanh Niên (?) ngày xưa đọc thấy tên là đường Cổ Ngư (vẫn thích tên Cổ Ngư vì nghe thơ hơn...), Hai vợ chồng vào thăm đền Trấn Vũ
Theo con đường dẫn vào chùa; một ngôi chùa đơn sơ còn đậm dấu vết thời gian với mái ngói và các cột trong chùa đã lên nước (chúng tôi chỉ viết theo cảm nhận và kiến thức rất là hạn hẹp của minh, có sai xin các bạn góp lời sửa chữa)
Chiều đó trên đường tìm về để cảm nhận, chúng tôi tìm đến quán chả cá Lã Vọng gần khách sạn. Chiếc cầu thang gỗ dốc ngược thật đúng với chiếc cầu thang nhỏ căn nhà tôi sống thuở nhỏ, cách bài trí trong căn nhà dưới cũng mang đậm nét Việt xưa mà hai chúng tôi muốn nhìn thấy! Còn món ăn:
Như nhìn thấy nhà văn Vũ Bằng đang ngồi trong bàn góc kia ... lá rau thơm, chén mắm và khói mờ bốc lên từ những hỏa lò nhỏ làm chúng tôi thấy mình đang tìm được nổi xúc cảm trong "Thương nhớ mười hai"