Miyajima và Itsukushima shrine
Miyajima là một trong ba thắng cảnh đẹp nhất nước Nhật: Amano Hashidate, Matsushima và Miyajima.
Đã đến Hiroshima ít có ai bỏ qua không thăm đảo Miyajima với chiếc cổng Torii to ngoại khổ màu đỏ son như nhô lên từ biển và là một hình ảnh quen thuộc người Nhật dùng để giới thiệu với khách về vẻ đẹp của đất nước mặt trời mọc.
Chuyến xe local từ ga Hiroshima đưa chúng tôi đến Miyajimaguchi để xuống phà qua đảo :
Vừa mới lên phà khách du lịch đã lo dành chỗ ngồi trên boong, nhóm khách này hình như đến từ Do Thái, hành xử xấc xược, ồn ào! Tâm lý an toàn khi kéo theo bầy đàn có khác! Safer in numbers!
Khà khà, khách lẻ như bà cháu tôi thì lo canh hướng mạn tàu bên phải mà đứng, gần đến đảo phà xoay ngang cho khách nhìn rõ cổng Otorii:
Theo tôi cổng Otorii và đền Itsukushima đẹp nhất lúc con nước lớn. Ngược lại lúc nước ròng thủy triều xuống thấp người ta có thể đi ngang qua bãi cát để đến sát chân cổng. Bạn nên check giờ thủy triều lên xuống để chọn giờ thăm cho thích hợp:
http://www.tides4fishing.com/jp/hiroshima/itsukushima
Giống như Nara, Miuyajima có nhiều nai thả rong tự do trên khắp đảo. Khác với Nara,, du khách điược khuyến cáo không nên cho nai ăn vì sẽ làm nai mất dần khả năng tự mưu sinh của loài vật.
Vấn đề tôi nhìn thấy ở đây là thái độ của khách du lịch: Vì không có hàng nào bán bánh cho nai nên dù có muốn cho nai ăn cũng không có bánh. Một số du khách thiếu ý thức khi thấy nai vục đầu vào các tờ quảng cáo, bản đồ họ cầm trên tay để tìm thức ăn thì quăng ngay tờ giấy đó cho nai ăn, coi như một trò tiêu khiển! Chính tôi đã cùng 1 ông khách người Mỹ giành giấy lại từ miệng một con vật đáng thương, ông khách Mỹ nhún vai còn tôi thì bực hết kể chỉ muốn quát bọn đó một hồi cho đã nư! Nên cẩn thận với các loại giấy tờ quan trọng như rail pass hoặc passport!
Gần bến phà là bức tượng của Taira no Kiyomori có nét mặt rắn rỏi, ông là người chịu trách nhiệm thiết kế đền Itsukushima như ta nhìn thấy ngày nay:
Dọc con đường dẫn từ bến phà vào đến khu đền Itsukushima có nhiều tiệm bán đồ lưu niệm và hàng quán, tôi nhìn thấy một quán ăn trang trí khá đặc biệt :
Tượng nhỏ, đẹp lão, nhìn giống Bọ Dzà hơn là giống ai kia!
Nai rất dạn, chú nai này từ tốn dọn chỗ nghỉ ngay trước cửa một tiệm ăn:
Một em bé gái Nhật rất bạo dạn, đến gần sờ vuốt nai không chút sợ hãi.
![[Image: 35709279493_cb64e7db94_z.jpg]](https://farm5.staticflickr.com/4345/35709279493_cb64e7db94_z.jpg)
Gia đình em bé này cùng đi với tôi trên chuyến xe từ Hiroshima, xe đông nên người cha ngồi băng ghế phía bên trái còn người mẹ và hai đứa con một trai một gái ngồi băng ghế bên tay phải đối diện với tôi. Dọc đường bà lấy bánh cho con ăn, khi ghế cạnh người cha có chỗ trống, hai đứa bé sang ngồi với cha trước còn bà làm một cử chỉ khiến tôi chú ý: không nhìn ai và có lẽ cũng không cần để ý ai nhìn mình, trước khi rời chỗ sang ngồi chung cùng gia đình người mẹ trẻ đã cúi xuống nhặt, phủi vụn bánh rớt trên ghế! Tôi nghĩ đó là thói quen của người Nhật giữ gìn đồ vật công cộng kỹ lưởng như chính đồ vật riêng tư của mình, tính sạch sẽ và tôn trọng người khác. Không chỉ riêng người mẹ trẻ này, tôi còn nhìn thấy vài lần lúc xe ngừng ở ga đón khách: người khách trước khi rời ghế để lên tàu bao giờ cũng cúi xuống phủi sạch mặt chiếc ghế mà mình vừa đứng lên! Tôi kiểm lại chính mình: chưa bao giờ tôi làm điều này mà thường khi cứ thế lên tàu, mặc kệ chiếc ghế có dính đầy vụn bánh: tôi đâu ngồi lên đó nữa mà lo! đó là việc của người ngồi kế đó!!!!
Chỉ điều nhỏ nhặt đó mà không học được để thực hành!
Trên bờ ven biển có nhiều chiếc đèn đá, những chiếc đèn đá ở Nhật thường in đậm trong tầm nhìn của tôi:
Chiếc ghe này chở khách ra gần cổng Otorii và ngang qua bên dưới cổng để khách chụp hình giá 400 yen một người: