Tại trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người, vong linh một vị tướng quân đội nhập vào cô cháu gái, cười ha hả, mà giọng nói rất to, trầm hùng, lại pha chút khôi hài của vị tướng quân quen "ăn to nói lớn" nơi chiến trận.
Anh con trai (quân hàm thượng tá) hỏi:
- Con đốt tiền biếu cho bố, bố có nhận được không?
- Nhận được!
- Con đốt quần áo biếu cho bố, bố có nhận được không?
- Nhận được!
- Con đốt ôtô biếu bố, bố có nhận được không?
- Ôtô hả, mi đốt cả hai lần tao đều nhận được cả!
Cả gia đình mừng mừng, tủi tủi vì không những được giao lưu trực tiếp với cha mình (tính tình giọng nói vẫn thế) mà bố còn nhận được quà biếu của con cháu nữa. Đột nhiên vị tướng chuyển sang giọng trang nghiêm và khôi hài:
- Nhưng mà bọn mi đã hại tao!
- Sao lại hại hả bố?
- Khi nhận được ôtô, khoái chí quá, tao đẩy ra đường chạy thử thì khởi động mãi mà máy không nổ! Hoá ra không có xăng (cả gia đình cười). Chềnh ềnh ra đường mãi, nên công an đến tuýt còi bắt nộp phạt vì "cản trở giao thông". Loay hoay và lóng ngóng mãi mà không đánh xe vào rìa đường được, công an lại hỏi: "xin cho kiểm tra bằng lái", tao làm gì có bằng lái, và lại phải nộp phạt lần thứ hai (cả gia đình lại cười). Chưa hết đâu, khi bọn mi gửi ôtô lần thứ hai, tao chán quá chả thèm đi nhận, thì tháng sau tao lại nhận được một "trát" bắt nộp tiền "phạt phí lưu kho lưu bãi" (cả gia đình lại cười như nắc nẻ).
- Như vậy vẫn còn may đấy, nếu tao mà đi từ Sài Gòn bằng chiếc ôtô bọn mi biếu thì ba ngày nữa chưa chắc ra được Hà Nội, vậy thì hôm nay giao lưu làm sao được đây?
- Thế bố đi mây về gió à?
- Nhanh hơn cả đi mây về gió! Chỉ cần nghĩ về đâu là đến đó liền. Nhưng bọn mi có thực lòng biếu ôtô cho tao không?
- Chúng con thật lòng mà bố.
- Chiếc ôtô thứ hai khá cầu kỳ, bọn mi mua 700.000 đồng ở Hàng Mã đúng không?
- Vâng, sao bố biết tường tận như thế!
- Thì lúc đó tao đang đứng cạnh đó mà. Nếu bọn mi có lòng hiếu thảo, thì hãy mua cho tao một chiếc ôtô thật khoảng 700 triệu nhé.
- Nhưng bố có cần đi ôtô của trần gian đâu?
- Thì tao tặng cho các đồng đội của tao trong hội cựu chiến binh để họ chở nhau đi chơi, được không?
Mấy người con gãi đầu gãi tai tỏ ra lúng túng, vị tướng quân lại cười ha hả và nói: "Ôtô thật sao không biếu, mà chỉ biếu ô tô giấy 700.000 đồng thôi, lại còn cứ khấn "bố phù hộ cho con thăng chức bố nhé", ôtô giấy mà thay cho lòng hiếu thảo được à?"
Vị tướng lại nói tiếp:
- Bọn mi khi đi may quân phục có đo không?
- Phải đo đến ba lần chứ ạ.
- Thế sao bọn mi mua quần áo mã mà chẳng đo gì cả, biết "người âm" gầy hay béo, cao hay thấp mà mua? Mặc không vừa thì vứt bãi rác à?
- Con nghĩ là sẽ có phép biến hoá mà bố.
- Đã có phép biến hoá thì cớ sao phải mua đồ giấy để đốt đi cho phí, sao không mua đồ thật, rồi đặt lên cúng, tao vẫn chứng nhận được mà, sau đó đem quần áo ấy tặng cho các đồng đội của tao, nói rằng "bố cháu gửi biếu các bác" thì có hơn không?
- Vâng chúng con xin làm theo lời bố.
- Lại còn cái vụ tiền mã nữa.
Có 4 lý do mà không nên mua đồ mã?
- Thứ nhất là các nguyên liệu làm tiền mã, đồ mã đều từ các thứ vật liệu dễ cháy, bẩn thỉu, tanh hôi.
- Thứ hai là khi gia công, đàn bà con gái, chó mèo nhảy qua nhảy lại còn gì là thanh tịnh.
- Thứ ba là bọn mi đi lấy tiền ngân hàng, có đếm không? Đếm đến ba lần ấy chứ. Nhưng khi đi mua tiền mã, có đứa nào đếm không? Chẳng bao giờ chứ gì. (cả gia đình sững sờ). Nhưng nếu có đếm thì chẳng bao giờ đủ đâu. Như vậy trong tư duy của bọn làm tiền mã, hàng mã đã chứa đầy tư tưởng đại khái và giả dối rồi, sự giả dối và bất tịnh này đã tàng trữ trong đồ cúng. Thế mà lại leo lẻo khấn rằng "chúng con lòng thành dâng lên tịnh tài tịnh vật" hay sao thanh tịnh cái nỗi gì!
- Thứ tư là: "thống đốc ngân hàng" của thế giới tâm linh đâu có cho phép lưu hành đồng tiền do các cõi giới khác in hộ? Đồng tiền phải có mệnh giá chứ, có thể chế nào mà lại chấp nhận cho hàng nghìn hàng vạn hãng in tiền không? Rồi ai cũng tự in thì tiền có giá trị gì không?... Vậy nên, nếu các con có cúng thì hãy cúng tiền thật, sau đó mang số tiền đó nhân danh bố mà giúp đỡ đồng đội của bố thì đó mới là cúng thật.
(Sưu tầm)
TRÊN TRẦN GIAN CÓ GÌ, DƯỚI ÂM TY CÓ HẾT!
Ngày rằm tháng bảy đi chợ sắm ít đồ mã cho các cụ. Chọn xong mấy món quần áo, giày dép, mũ mão như mọi khi, thì chị chủ quay sang bảo:
- Thế không mua vác xin cho các cụ à? Năm nay mọi người mua món đó nhiều lắm!
Mình ngạc nhiên hỏi lại:
- Ơ, dưới âm cũng có dịch rồi hả chị?
Chị chủ: “Trần sao âm vậy em ơi! Người ta tiêm cả, các cụ không được mũi nào lại quay ra oán trách con cháu không chu đáo! Còn nếu dưới đấy có “ông ngoại” rồi thì nhờ ông xin cho suất ngoại giao đỡ phải mua”.
Mình nghe cũng có lý nên bảo:
- Dạ, vậy chị cho em một liều với!
Chị chủ: "Đã tiêm thì tiêm hai mũi luôn nó mới có tác dụng. Thế chọn loại nào đây? Nhà chị có Phai dzơ, Mô đê na, Ách cha và Hoan Vê rôn...Giá cả kênh nhau không đáng kể, tùy em chọn".
Mình gãi tai nói: "Chị cho em loại đắt nhất ấy, nhưng không biết các cụ nhà em có bị dị ứng không, lỡ dị ứng tiêm vào một phát... các cụ lăn quay ra thì sao?"
Chị chủ nhăn mặt: "Ôi giời ơi, đã xuống đến đó rồi còn sợ chết! Chị lấy cho em Phai dzơ nhé, cái này tiêm hôm nay ba ngày sau các cụ đã có thể đánh chén riệu lòng lợn tốt rồi!"
Mình mừng quá, bảo:
- Được thế thì tốt quá. Chị lấy cho em cái xe đạp thể thao để các cụ rèn luyện sức khỏe luôn ạ!
Chị chủ: "Mua loại xe đạp thể dục tại nhà đi, dưới đấy đang chỉ thị 16 không ra ngoài được đâu."
Mình toát hết cả mồ hôi:
- Dưới đấy cũng 16 rồi ạ?
Chị chủ gật:
- 16 lâu rồi, tới đây có khi lên 16 promax luôn. Thế có lấy thêm cho các cụ cái ống thở không?
Mình lo lắng:
- Sao lại phải cần ống thở ạ? Em tưởng dưới đấy cũng có bệnh viện?
Chị chủ: "Đề phòng con cái có đứa thích câu like nó rút ống thở của các cụ cắm sang cho người khác em ạ!"
Mình bảo: "Vâng, thế chị cho em một cặp!"
Chị chủ: "Ừ, lấy cho các cụ ít phiếu đi chợ âm phủ nữa nhé! Có hai loại, loại đ.ắt thì đi chợ nào cũng được, loại rẻ hơn chỉ đi chợ gần nhà".
Thấy cũng chả đáng bao tiền nên mình gật đầu. Đang định kêu tính tiền thì chị chỉ vào cái tivi to đùng bằng giấy, giới thiệu:
- Ngoại hạng Anh vừa mới bắt đầu, em vác con Sony 65 inch màn hình Oled, 4K full HD này về cho các cụ xem bóng đá cho sướng mắt. Dịch giã này ăn rồi ngồi nhà xem tivi là lành nhất em ạ!
Mình bảo: "Nhưng dưới đấy em sợ không có truyền hình cáp?"
Chị chủ giải thích: "Em yên tâm dưới đó giờ công nghệ cũng phát triển lắm rồi, thích thì em đốt xuống cho các cụ cái thẻ K+, xem bóng đá cả năm vô tư luôn!"
Nghe bùi tai, mình lại lấy thêm cái tivi nữa rồi vội vàng thanh toán kẻo đứng đó thêm lát nữa chị chủ lại mời
m.ua thêm món khác thì nguy.
Mà phải công nhận các cụ dưới đó bây giờ cũng sướng thật, đồ dùng, công nghệ trang bị tận răng, đã thế lại không bao giờ sợ chết! Nhất các cụ!
-----Sưu tầm-----