Ngày từ Paris trở lại Seoul - cũng như từ Seoul sang Paris, là bay với hãng máy bay Pháp Air France. Một điều làm Bọ tức cười, mà cũng làm Bọ nhớ hoài là nửa đêm đang nghiêng qua trở lại cố gắng ngủ (ngồi) được chút nào hay chút ít chớ biết làm gì trong đêm của chuyến bay dài 13 tiếng này! Chợt nghe có chuyển động tuy nhẹ nhưng khá là đầu từ các bạn người Hàn Quốc; mũi thì ngửi nồng nàn một mùi...không phải là mùi cà phê đâu, ngửi được mùi cà phê thì khoẻ quá vì như thế có nghĩa là sắp đáp - à là mùi ...mì. Thì ra tuy là hãng máy bay Tây, mà nhập gia tuỳ tục nên các bạn Tây cà lồ phục vụ khách hàng đa số là người Hàn quốc. Lòng máy bay tuy rộng nhưng cũng chỉ là 1 cái ống bự kín mít nên mùi mì ngập tràn trong lòng ống. Khách Tây không biết thế nào, chứ khách Việt thì ngửi mùi mì cũng thấy cồn cào trong bụng, bèn đi xuống gallery thỉnh ...mì!
Ấn tượng đầu tiên của phi trường Incheon trong Bọ là rộng, thoáng và sạch, rất sạch! Bạn có nghe và cũng từng xử dụng hệ thống bồn cầu tân tiến của Nhật?? Bọ đi Nhật (Tokyo và Kyoto) năm 2006 cách lần đi Hàn này cũng đã 3 năm. Trong 3 năm đó không biết hệ thống bồn cầu của Nhật có bước thêm bước nào hay vẫn đứng chựng, chứ cái bàn cầu trong phi trường Incheon, cổng ngõ vào thành phố Seoul này thì thật là làm Bọ lé mắt đi vì khoái và phục! Thế này: sau khi vào cubic ( sorry: TMI - too much information!) thì gài khoá lại, điều căn bản Bọ học từ nhỏ khi vào toilet là bấm nước dội bồn cho sạch. Nhờ vậy mới thấy sau khi nước xuống hết, tiếng cơ khí chuyể động vang lên: vành nylon bọc trên miếng ngồi của bồn toilet tự động kéo vào bên trong và xoay vòng thay thế là 1 vành nylon mới! Sạch sẽ! an toàn!
Ra cổng làm thủ tục di trú nhập vào Hàn quốc, họ bảo Bọ trở ra bàn ghi thêm 1 cái thẻ vì trên máy bay các cô tiếp viên Tây chỉ phát 1 phiếu quan thuế, đứng điền đơn Bọ nghe có cặp vợ chồng người Việt từ chuyến bay ở Hà Nội sang cũng bị lui ra khỏi hàng để ghi thẻ như mình - nhưng cô vợ cằn nhằn anh chồng la nói lớn tiếng quá làm nhiều người, nhất là Tây tò mò nhìn! Bọ thiệt là mắc cở dùm cô vợ!
Khi trở lai xếp hàng để nộp tờ phiếu và nhận con dấu di trú chứng nhận chuyến phiêu du của 2 vợ chồng Bọ vào thăm xứ củ sâm, Bọ thích chí thấy nhiều người Tây khác cũng bị trả lui vì thiếu phiếu - tự nhủ À ra không phải chỉ có mình nhà quê!
Tìm gởi lại dịch vụ ký gởi hành lý ở phi trường 2 valy to đùng bọn Bọ mua đủ các thứ linh tinh kẹo bánh, chocolate, đồ chơi từ bên Tây về nhà làm quà cho các cháu. Ra bên ngoài, đón xe bus City bus số 6015 về khách sạn Ibis khu Myeong Dong giá 9.000 won 1 người, Bọ nhìn ra cửa sổ xe bus, ngắm cảnh dân Đại Hàn đổ đất lấn đảo để xây dựng phi trường (cũng tương tự như phi trường Kansai bên Nhật) nhưng diện tích đất lấn được Bọ thấy lớn hơn diện tích khu phi trường Kansai
mấy năm trước. Bọ thật là khâm phục ý chí con người thể hiện nơi đây! Như Tokyo và Kyoto, phi trường Incheon cách trung tâm thành phố phải cả giờ đồng hồ ngồi xe bus!
Khách sạn Ibis Myeong Dong thuộc nhóm khách sạn Accors, Bọ thích Ibis vì sạch sẽ mà giá lại phải chăng và địa điểm: đối diện khu thương mại sang trọng Avenuel và Lotte Department Store, lại thêm thích là dưới tầng hầm của Lotte là khu Food court gồm nhiều gian hàng ăn trông ngon mắt lại rất vệ sinh.
Bus 6015 từ phi trường về đậu ngay trước khách sạn Ibis Myeong Dong:
Khách sạn Ibis này cũng ngộ, sảnh tiếp tân (lobby) nằm tận trên tầng lầu thứ 11:
Phòng thì hẹp, nhưng sắp xếp rất gọn gàng nên không cảm thấy bị bức bối. Bọ thích nhất là Ibis có 1 phòng giặt xài xu, khách tự do bỏ tiền xu vào máy mua xà phòng, bỏ xu vào cho máy giặt, bỏ xu vào cho máy xấy! Trong lúc máy làm việc thì khách lấy trà nóng ra uống, hoặc khoá cửa phòng giặt, trở lại phòng mình coi phim Hàn Quốc không thông dịch hay lồng tiếng! Trên tầng thượng của Ibis có bồn tắm ngâm người vào nước nóng như bên Nhật. Cũng giống như bên Nhật, bồn tắm tập thể ở Seoul đòi hỏi khách ngâm phải tắm trước, kỳ cọ cho sạch rồi khoả thân ngâm vào bồn. Ibis có 2 phòng ngâm nước nóng, một cho phái nam và một cho phái nữ. Bọ có rủ ông Bọ đi ngâm, nhưng ổng nói không quen nhìn người ta (và cho người ta nhìn

) ) nên Bọ không biết cái bồn tắm của Ibis mặt mũi ra sao!
Khách sạn ngó ngang trung tâm thương xá Lotte lớn của Seoul, tìm đường sang kiếm cái ăn. Vợ chồng già tha nhau lên thang xuống thang của cái underground shopping băng ngang dưới con đường lớn tất bật xe cộ (không có lằn đường cho người đi bộ đâu đấy nhá! đừng có mà đi ẩu xe chẹt chết đấy!) tìm đến tầng hầm của Lotte. Chưa dám ăn ngay món Đại Hàn đầy ớt sau chuyến bay dài mệt mỏi, Bọ chọn món cơm gà Nhật Bản. Các gian hàng đều rất sạch sẽ, giống như Nhật, đối với du khách vấn đề vệ sinh ở Seoul bảo đảm an toàn tuyệt đối.
Trả tiền: Chỉ có 6.000 won 1 phần (tương đương 6$A). Chắc bụng, no lòng!! trở lại khách sạn để nghỉ ngơi lấy sức!
Ấn tượng ngày đầu tiên trên đất Hàn Quốc:
Đa số người dân Hàn rất lịch sự, điểm yếu của họ là không nói được nhiều tiếng Anh; hỏi thăm đường xá nên tìm người trong tuổi thanh niên và ăn mặc ra dáng người làm văn phòng: áo sơ mi trắng cà vạt, hoặc đồ veston; họ nói được tiếng Anh chút đỉnh. Bọ uống cafe ở Starbuck nhìn ra, có anh du khách Á châu hỏi đường, mà tòan hỏi người lớn tuổi đa phần không nói được chút tiếng Anh nào, và họ mắc cỡ cũng không chịu dùng động từ "to quơ" nữa! Bọ biết chắc anh du khách nọ không có kinh nghiệm du lịch ở các nước không nói được tiếng Anh!
Từ phi trường về trung tâm Seoul khoảng cách độ 30 kms; gần vào đến trung tâm xe bus hơi bị kẹt (Bọ nghĩ là do "cổ chai" xe cộ dồn vào thành phố quá đông nên bị nghẽn!) nhưng ra khỏi cổ chai thì xe bus có làn riêng giữa đường phân : đây là cách rất hay để tránh nghẽn xe cho các phương tiện di chuyển công cộng!
Ngoại thành nhà cửa cũng thường, tuy không lụp xụp nhưng cũng không hào nhoáng! ngay trung tâm thì Seoul cũng giống như thủ đô các nước phát triển khác: nhà cao tầng, đường xá rộng rãi 6, 8 làn xe. Ít đường lớn có lằn vạch dành cho người đi bộ băng qua đường, khách bộ hành phải đi vòng xuống những underground arcade và lại leo thang để lên phía bên kia. Bất tiện cho khách nhưng thành phố không mất vẻ mỹ quan vì những cầu trên cao dành cho khách bộ hành qua đường như những thành phố lớn khác của châu Á, chẳng hạn như Kuala Lumpur Có điều trong không khí Seoul không được thơm tho cho lắm, sau này Bọ mới nghĩ ra có lẽ do người Đại Hàn dùng nhiều tương và kim chi, mà những món này thì khi lên men có mùi rất nặng! Người dân Seoul tuy ăn mặc rất lịch sự, phái nam thì thường mặc vest và cravate chỉnh tề, nhưng họ ít xài các loại dầu thơm, đi ngang họ Bọ không ngửi được mùi thơm như từ Úc, Pháp hay Mỹ!