Thread Closed 
BỌ DU KÝ - CÔN MINH
Author Message
maritza Offline
Moderator
*****

Posts: 25,215
Joined: Aug 2010
Post: #1
BỌ DU KÝ - CÔN MINH
Côn Minh - Kunming

Câu "Việt Nam Bắc giáp Trung Hoa....." là câu hồi nhỏ học về Địa Lý Bọ còn nhớ. Bắc giáp Trung Hoa nên dân ta mới khổ như trong những bài Sử ký!

Bắc giáp Trung Hoa nên từ Việt Nam sang Tàu rất dễ và qua ba ngõ thông thương thông dụng nhất là Hà Giang, Cao Bằng và Lào Cai. Bọ cũng muốn qua ngã Hà Giang để xem hoa vàng và ruộng bậc thang nhưng không tiện đường, cònn đi Cao Bằng thì đau lòng lắm vì nàng Tô Thị sau ngàn năm hoá đá nay đã thành cát bụi, còn đâu dấu tích,. còn đâu câu hát tự ngàn xưa:

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa

Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh.

Nhất là nhìn thấy Ải Nam Quan mà nay thụt hẳn về phía phương Bắc còn đau lòng hơn nữa! nên đi Tàu 1 chuyến thì đối với vợ chồng Bọ, chọn đi Côn Minh qua ngã Hà Khẩu giáp Việt Nam là tiện nhất, lại thêm muốn nhìn xem những gì còn những gì mất sau trận chiến 1979! Lào Cai là 1 địa danh ở vùng địa đầu đất nước. Tuy không nổi tiếng như Lạng Sơn với Ải Nam Quan, nhưng Lào Cai cũng đã góp tên vào lịch sử trong thời cận đại.

Chuyến tàu đêm từ Hà Nội đến Lào Cai vào sáng sớm, sương còn mờ mờ và vùng núi rừng Việt Bắc gây gây lạnh trong những ngày sắp Tết . Hai vợ chồng Bọ nhìn quanh tìm kiếm, nhưng thực sự không còn lại dấu tích chiến tranh nào cả - hay là còn nhưng tại những vùng khuất lánh hơn!- Có chăng vẫn là khung cảnh bát nháo, chụp giựt vẫn thường thấy tại các bến xe, tàu - nhất là khách ngoại quốc đến Lào Cai khá đông như là điểm đầu tiên để họ đến thăm Sa Pa.

[Image: Holiday05057.jpg]

Dưới chân chiếc cầu dẫn đến cổng biên giới hai nước Hoa Việt là con sông....tò mò hỏi người hướng dẫn tên sông là gì thì được cho biết tên sông Nậm Thi, là nơi bắt đầu của sông Hồng bên phần đất Việt Nam. Rồi, cô cho biết thêm:

-Bác nhìn đi, sông chảy từ TQ sang Việt Nam nhưng nước chia 2 dòng khác biệt đấy bác ạ!

Nhìn kỹ, thật kỹ vẫn chưa tỏ được, có lẽ mùa này nước cạn nên khó nhìn ra? Nhưng trong lòng Bọ cảm thấy vui, rất vui....

[Image: DSC00116.jpg]

Vào cổng này, đưa giấy tờ cho nhân viên di trú Việt, qua khoàng sân, vào 1 cổng còn to hơn thì nhân viên di trú đã là người Trung Hoa rồi. Thủ tục sang bên kia biên giới cũng khá dễ dàng, dù rằng có vài bạn tóc vàng sợi nhỏ bị rắc rối. Bọ mua tour này từ Hà Nội nên sang địa phận Hà Khẩu đã có cô hướng dẫn tên gọi Tiểu Bình đón, đoàn nhỏ chỉ có 4 người lên xe van chờ sẳn.
Đến Hà Nội lựa mua tour rất dễ dàng, vấn đề là làm sao có đủ người để ghép đoàn! tour này có 7 người nên là tour rất lý tưởng, nhưng có 3 người lỡ tàu nên ghép lại sau tại Côn Minh. Giá tour thời điểm đó rất rẻ: chưa đến 200 US$ một người và trọn gói từ A đến Z.

Đường từ Hà Khẩu đến A Lư rất xa, ngồi xe cả ngày đường! Cô Tiểu Bình người tính vui vẻ hoạt bát, nói tiếng Việt như người Việt và luôn pha trò cho khách quên nhọc. Bọ tuy mến cô Tiểu Bình nhưng nhiều khi cách suy nghĩ và cảm nhận khác biệt rất nhiều nên nhiều khi cắn môi đến bật máu và nuốt ý nghĩ xuống tận đáy lòng để có thể làm người lịch sự và không làm mất lòng cô! Một trong những điều này là trong những hang động đục trong núi đá, cô TB bảo mọi người chú ý nhìn vào núi: có những hang nhỏ gần như là 1 lõm đục vào núi đá, là những chú gấu bị bắt về lấy mật! Khi mật gấu xuống giá các con thú sản xuất ra mật cũng mất đi giá trị và con người bỏ rơi con thú trong hang trên núi này.... Như nhiều lần đã nghĩ: đôi khi cái chết lại còn quý hơn sự sống....Thú và người... người và thú.....phần con bên nào nặng hơn???

Nghỉ ăn trưa ở 1 quán ăn trong thị trấn nhỏ: Ôi bốn người ngồi vào một bàn ăn lớn trải khăn trắng, chén dĩa trắng.... nhưng khi ra sau giải quyết nhu cầu vệ sinh, nhà cầu nằm sát ngay bếp, trên sàn những miếng thịt lợn nằm vương vãi chờ đầu bếp chế biến!

A Lư Cổ Động

Trên đưởng thăm động A Lư, cô TB chỉ cho đoàn xem những căn nhà không có người ở và cho biết cất theo kiến trúc của tộc Bạch! tộc Bạch thì Bọ biết qua truyện Lục Mạch thần kiếm với nước Đại Lý của dòng họ Đòan với nào là phong hoa tuyết nguyệt, nào là luận về hoa trà, nào là bốn mặt một tường hoa.... Mặc dù đây vẫn là địa phận tỉnh Vân Nam nhưng là đất Côn Minh, tục gọi Xuân Thành chứ nào phải xứ Đại Lý nên những căn nhà theo kiểu tộc Bạch kia chắc mẻm là lại là... đồ dởm, hàng nhái - biết rồi khổ lắm nói...hoài!.

[Image: DSC00297.jpg]

Động A Lư là 1 động lớn, theo lời cô TB thì trong động lại có động, có sông ngầm có thể dạo thuyền trong đó.... Ôi thích mê tơi!!! đường vào động, theo cô TB rất rắc rối và phải có hướng dẫn địa phương dẫn đường. Ký ức của Bọ chỉ còn nhớ những ánh đèn xanh đỏ rối mắt, những tiếng nhạc chập chùng và tiếng khua của thuyền nhôm (giống thuyền đi trên suối Yến, chùa Hương) vang trong lòng con sông ngầm.... kỳ dư là lời cô TB: Đi thăm động phải nhìn đá với 3 phần sự thật và 7 phần tưởng tượng!!!

Thảo nào mà các bộ truyện như Tây Du, Phong Thần đều do người TQ viết!!

[Image: DSC00299.jpg]


Chùa Hoa Đình

[Image: Holiday05088.jpg]

Chùa Hoa Đình là 1 thích thú ngạc nhiên: chùa còn mang dáng cổ và lưng tựa vào núi đúng thế của các danh lam. Ngoài cổng vào chánh điện, hai bên tả hữu giống như những ngôi chùa Việt mình là hai pho tượng thưởng thiện phạt ác, nhưng thật tình mà nói, Bọ chẳng biết ông nào là ông ác còn ông nào là ông thiện vì hai ông mặt đều thấy sợ như nhau

[Image: Holiday05089.jpg]

[Image: Holiday05090.jpg]

Một chi tiết khá thú vị về 2 ông thần này do cô TB giải thích, là tượng được tạc sau đời nhà Minh. Bạn chú ý hai ông thần này đều dơ môt chân lên cao: do sự tích Chu Nguyên Chương là vị vua sáng lập đời Minh thuở còn hàn vi ở tạm quét lá đa cho chùa đổi lấy cơm ăn chổ ngủ. Một hôm quét lá bị vướng chân tượng thờ bèn bực bội quát:

- Dơ chân lên cho người ta clean up! (nghe giống giọng Bọ Già nạt ổng quá [Image: smiling.gif] )

Lạ thay, tượng bèn co 1 chân lên cho Chu Nguyên Chương quét dọn, ấy là vì chân mạng đế vương nên khiển được cả chư thần (đất sét)

Từ đó, những nhà tạc tượng cho chùa đều tạc 1 chân co lên... (chắc thần sợ co 2 chân thì sẽ ngã chỏng gọng mất cả uy nghiêm? thay đổi co chân này rồi lại đến chân kia?), trong chuyến đi này, Bọ thật là biết thêm nhiều truyền thuyết!

Phía sau chánh điện là tòa hậu điện và vài dãy nhà ngang chắc dành cho chư tăng tu tập. Cô TB nhắc nhở là chùa Hoa Đình có quy luật cấm chụp hình rất nghiêm nhặt và cô yêu cầu khách giúp giữ gìn quy luật này

[Image: Holiday05091.jpg]

Trong ngôi hậu điện này có hơn trăm - hay vài trăm - pho tượng La Hán hình dạng, phong thái hoàn toàn khác nhau! Theo Bọ đây mới chính là điểm nhấn của chuyến thăm chùa Hoa Đình! Trong ánh sáng mờ ảo phảng phất hương khói nhang, các pho tượng La Hán xếp dọc bốn bức tường, cao thấp mấy dãy nhìn xuống nhân sinh! Chợt đâu trong đầu Bọ lóe lên một chi tiết :
Trong quyển Nỗi hoài hương dằng dặc của bà Quỳnh Dao, trong chuyến thăm quê bà có đi thăm một cảnh chùa (không nhớ tên nhưng chắc chắn không phải là chùa Hoa Đình, Bọ có đọc lại để kiểm chứng sau khi trở về nhà) cũng có nhiều tượng La Hán.....

Bọ bắt đầu, chọn đại một tượng (bất cứ tượng nào và ở bất cứ vị trí nào) và bắt đầu đếm (bất cứ sang hướng trái hay phải) và ngừng lại ở tượng La Hán ở vị trí tương ứng số tuổi của mình, xong Bọ khều ông Bọ và bảo chọn tượng và lại đếm. Nhờ cô TB dịch nghĩa hàng chú thích: tượng của Bọ là một vị La Hán tay ôm vòng (quên mất tên) tay cầm xâu tiền; tượng của ổng là Vô Ưu Bồ Tát! Ngẫm lại thấy khá đúng: Bọ Giai là người vô lo (chuyện vật chất, linh tinh) vì mọi chuyện đã có Bọ Gái chu tất, kể cả tiền bạc...... [Image: smiling.gif]. Có thể là trùng hợp, nhưng cũng hay hay... và Bọ áng chừng thử nghiệm như thế này chỉ ứng cho một lần đầu và duy nhất mà thôi!!!!

Đồng Kim Điện

[Image: Holiday05069.jpg]

Thời trước, Bọ mê truyện Kim Dung đến đỗi ngày ngày mua báo chỉ để vồ trang trong nơi đăng tiểu thuyết kiếm hiệp mà đọc trước, kiếm hiệp trước, tin tức sau [Image: smiling.gif]

Nên không lạ gì khi đến Đồng Kim Điện và được cô TB dẩn giải đây là nơi Ngô Tam Quế lập nên, Bọ lập tức cảm thấy rất gần gủi. Ngô Tam Quế làm quan nhà Minh, vì vụ tình án Ngô Tam Quế, Trần Viên Viên, Lý Tự Thành mà làm phản nhà Minh về đầu nhà Thanh đưa đến sự sụp đổ của Minh triều; được nhà Thanh thưởng công ban cho tước vương tỉnh Vân Nam, Ngô Tam Quế hùng cứ và tạo thanh thế ở đất Vân Nam gây ra sự ngờ vực của nhàThanh, cuối cùng bị trừ khử bởi vua Khang Hy

Về Trần Viên Viên, Bọ ghi dùm bạn đoạn văn sau đây trong Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung:


"Bỗng nghe ngoài cửa có tiếng bước chân nhè nhẹ êm ái. Một người đàn bà tiến vào nhìn Vi Tiểu Bảo hai tay chắp để trước ngực thi lễ nói:

- Kẻ xuất gia là Tịch Tĩnh xin tham kiến Vi đại nhân.

Giọng nói ôn hoà trong trẻo, đúng là khẩu âm Tô Châu. Người đàn bà này cỡ bốn mươi tuổi, mình mặc áo màu biếc lợt, cặp lông mày xinh như vẽ, nét mặt thanh tú không bút nào tả xiết. Suốt đời Vi Tiểu Bảo chưa từng thấy ai đẹp như nàng. Tay gã cầm chung trà, miệng há hốc ra không ngậm lại được, chân tay luống cuống......

........Người đẹp đây đúng là Trần Viên Viên, một nhân vật có dính líu đến quốc vận Đại Thanh, Đại Minh lưỡng triều"


Chùa Kim Điện nổi tiếng do có 1 ngôi chùa (là ngôi miếu thì nhỏ đúng hơn) được đúc bằng đồng xanh nặng 250 tấn, nằm gần trung tâm thành phố Côn Minh và là một trong ba ngôi chùa đồng lớn nhất Trung Quốc. Trong chùa có tượng Ngô Tam Quế, và khoảng sân sau được cho là nơi tu hành của Trần Viên Viên, có 1 bảo tàng nhỏ có vài món đồ dùng của Ngô Tam Quế và Trần Viên Viên nhưng theo mắt Bọ nhìn thì là những món linh tinh vô giá trị.

[Image: DSC00304.jpg]

[Image: Holiday05075.jpg]

Nhìn hình này Bọ ngờ ngợ không biết là tượng Ngô Tam Quế hay tượngChu Nguyên Chương. Nhưng suy kỹ thì chắc là tượng Ngô Tamm Quế vì nét mặt vừa gian vưà....dê! nên chắc là đúng, vì không lẽ tượng vua Minh lại phá tướng như thế? hơn nữa, vốn là người mê đọc sách của cụ Vương Hồng Sển, Bọ nhận thấy quanh khán thờ có vẽ hình rồng chầu, mà nhìn kỹ trên áo bào cũng có hình rồng....nhưng tất cả rồng đều chỉ có 4 ngón chứ không phải 5, do đó có thể khẳng định đây là người có tước vương chứ không phải vua Minh Thái Tổ (nếu là vua rồng phải có 5 ngón!)

[Image: Holiday05074.jpg]

Đại Quan Lâu

Trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần có nhắc đến Đại Quan viên của nhà họ Giả. Không biết lầu Đại Quan trong thành phố Côn Minh có liên hệ gì với vườn Đại Quan không, nhưng đây là những lời giới thiệu về lầu Đại Quan của 1 công ty du lịch:

(Trích dẫn) Lầu Đại Quan cách Côn Minh 6Km, trước mặt là Điền Trì, đối xứng với đỉnh Thái Hoa Sơn qua một dòng sông, xưa còn gọi là “cận hoa phố”, là thánh địa du lịch nổi tiếng. Đáng chú ý hơn là trên lầu còn treo một câu đối dài đến 180 chữ, còn gọi là câu đối dài nhất thiên hạ. Trong vườn đi thẳng men theo đầm sen là đến một ngôi đình, trên cửa treo câu đối “ Tằng kinh thương hải nan vi thủy, dục thượng cao lầu khiết bạch châu”, ý nói cổ đại để lên lầu Đại Quan phải đi thuyền, trước Bách Châu đình. Trên đình là ngói vàng lưu li, trong khảm trên một tảng đá lớn 3 chử “cận hoa phố”, đi xuyên qua cổng đình, khuất trong bóng cây lộra một ngôi lầu 3 tầng hình lập phương, đây chính là lầu Đại Quan nổi tiếng. (Hết trích dẫn)

[Image: DSC00309.jpg]

Nhưng thật là cảnh trí trong khu công viên có lầu Đại Quan này phong cảnh hữu tình, có hồ soi bên cạnh dương liễu phất phơ, những tòa lầu các và những hành lang cùng chiếc cầu cong cong uốn ngang bờ hồ rộng. Phải tội đông người quá (và ồn ào quá) nên cũng rất khó mà thưởng thức được vẻ đẹp của khu này (nhưng với dân số trên 1 tỷ người có nơi nào trên đấtTQ mà không đông?)

[Image: DSC00310.jpg]

[Image: DSC00311.jpg]

Có một chuyện vui vui trong khi thăm lầu Đại Quan: nhìn thấy đám đông người xúm trước 1 giếng cạn, reo hò thi nhau ném tiền vào 1 lỗ nhỏ trong lòng giếng, Bọ cũng men vào mím môi quăng 1 đồng xèng vào; Yahoo! đồng xèng rớt ngay vào lỗ và Bọ được đám đông tặng cho một tràng pháo tay kèm theo những ngón tay cái dơ cao! chẳng thấy ai cho lại đồng xèng....[Image: smiling.gif]

Chuyện kể ngày xưa có người thư sinh - Bọ nhớ tên là Cố Nhiêm Công, nhưng tìm tài liệu lại cho chắc chắn thì không tìm thấy, nghe lại Video của chuyến đi thì nghe cũng không được rõ ràng mấy, xin tạm gọi là Cố Nhiêm Công và nếu có bạn nào biết chắc thì xin cho Bọ biết để sửa lại - Cố Nhiêm Công là người thư sinh hay chữ, bố là quan võ quê quán Thiểm Tây. Thời đó quan lại tham ô, ông chán ngán bỏ chuyện thi cử lui về làm gia sư. Về già ông vui xướng họa với các văn hữu và làm đôi câu đối dài nhất Trung Hoa: mỗi bên 90 chữ cộng lại là 180! Sau có người dựa theo ý mà rút ngắn lại như sau:

Thiên thu hoài báo tam bôi thiểu

Vạn đại danh sơn nhất thủy lầu

Trong tòa lầu có những bức tranh mô tả câu chuyện và được cô TB dẫn giải rõ ràng:

[Image: DSC00313.jpg]

[Image: DSC00314.jpg]

Trước tòa lầu nhìn ra mặt hồ là đôi câu đối nguyên thủy:

[Image: DSC00318.jpg]

Sau toà lầu là đôi câu đối rút ngắn:

[Image: DSC00319.jpg]

Đây là những lời Bọ thuật lại theo lời cô TB, xin đửng hỏi đôi câu đối nguyên thủy 180 chữ nghĩa là gì hoặc đọc như thế nào: giống Vi Tiểu Bảo, chữ nhìn biết Bọ nhưng Bọ thì lại không nhìn biết chữ - Mà cô TB thì lại không đọc nghĩa đôi câu trên...

Đây là tượng Cố Nhiêm Công được đăt ngoài sân, nhưng cũng theo mắt nhìn của Bọ, thì lại là đồ tân tạo!:

[Image: DSC00316.jpg]

Tây Sơn Long Môn

Đây là chi tiết một tour du lịch Côn Minh:
Quote: Núi Tây Sơn Long Môn

Côn Minh nhờ có hồ Điền Trì điều tiết độ ẩm và có dãy núi Tây Sơn như tấm bình phong che gió lạnh nên Côn Minh mới có khí
hậu mát mẻ và bốn mùa như mùa xuân.

Công Viên rừng Tây Sơn Long Môn là nằm ở Phía Tây của Thành Phố Côn Minh, cách côn Minh 15 KM. lên thăm núi Tây Sơn Long môn không những chỉ là ngắm nhìn cành đẹp của thiên nhiên mà còn tìm hiểu thêm về công nghệ đục đá và tôn giáo của Trung Quốc, vì trên núi Tây Sơn Long Môn có công trình Long Môn nham do thợ đá Ngô Lại Thanh đục từ thế kỷ 17, với hai ban tay và công cụ thô sơ, đúng 72 năm và hai đời người mới hoàn thành công trình Long Môn nham, công trình Long Môn nham là đục xuyên vaćh núi thẳng đứng của dãy núi Tây Sơn, và trên vách núi lại đục sâu vào lòng đá để tạo thành các pho tượng Phật giáo và Đạo giáo, Nho Giáo. ở Trung Quốc thường là các phái Tôn giáo chia rất rõ giành, như núi Vó Đăng là núi Đạo giáo, núi Nga My là núi Phật Giáo, nhưng núi Tây Sơn Long Mon ở Côn Minh thì lại là tam giáo hợp nhất. Có nghĩa là Phật giáo, Đạo giáo, nho giáo đều thể hiện trên một ngọn núi Tây Sơn này.

Ở Côn Minh còn có câu nói rằng Nhất Đăng Long Môn là giá trị thân phận mình sẽ gấp trăm nghìn lần, sẽ như là cá chép hóa
rồng. Là vì nhiều nhà khảo cổ vì công trình Long Môn nham này như công trình của Đại Ngũ trong lic̣h sử của Trung Quốc cách
đây 4300 năm, để trống lũ lụt khi trị nước sông Hoàng Hà, để phần nước lũ ra biển Đông thì có đục xuyên núi Long Môn của
tỉnh Sơn Tây, và từ đây trở đi cá chépở sông Hoàng Hà nếu nhảy được qua cửa Long Môn vào được biển Đông thì hóa Thành
Rồng , nếu không nhảy được qua cửa Long Môn thì vẫn là cá chép ở sông Hoàng Hà, từ cá chép hóa rồng thì cũng như là từ
một thí sinh nghèo thi đỗ traṇg nguyên địa vị xã hội gấp trăm nghìn lần, đấy là ý tưởng của Nho giáo, nên lên Thăm Cảnh Tây
Sơn Long Môn sẽ có cổng đá Long Môn và mắt rồng, ( còn gọi là Ngọc Châu ) có sao Khuê điểm dấu…..
(Xin chú ý chú thích trên là nguyên bản không sửa chữa, kể cả lỗi chính tả)

Đọc thấy mê quá chừng chừng luôn....

Và đây là ghi nhận thực tế của một trong những người khách :

Nhóm 7 người chọn lên núi bằng cáp treo và từ đó sẽ đi bộ trở xuống. Núi Tây Sơn có nhiều đoạn đục vào đá tạo thành những con đường sạn đạo nhỏ hẹp khiến người khách liên tưởng đến truyện Tam Quốc đoạn Quan Công tha Tào Tháo tại Hoa Dung đạo! trên gần ngọn núi có 1 đoạn ban công để khách nhìn xuống mặt hồ cùng thành phố và thán phục công sức con người và thấy lòng lâng lâng trước cảnh trời nước mênh mông, vũ trụ bao la và con người thì thật là bé mọn:


[Image: Holiday05080.jpg]

Các pho tượng các đạo Phật Lão nêu trên, thì thật là nhìn để mà cảm phụccon người đã treo mình trên đá mà đẽo, đục thành; chứ đừng mộng gặp những pho tượng đẹp đẽ kỳ vĩ mà hòng thất vọng.... Chỉ thấy những khán thờ có tượng Chu Nguyên Chương, nhưng nhìn nét tượng thì chắc niên đại không cao là mấy! Những pho tượng này chắc lại do trực thăng câu lên hoặc tạc tượng tại chổ mà thôi! Còn những tượng nguyên thuỷ thì nhìn rất thô sơ, giống như trò trẻ nặn đất sét, đã bảo 3 phần sự thật còn 7 phần tưởng tượng mà lại! Nhưng con đường sạn đạo thì thật, quá thật đến kinh người! Làm thế nào từ mấy trăm năm trước, con người đã leo lên núi đá cao, treo mình để đục những lối đi cheo leo quanh triền núi? Khi bạn xem hình Bọ chụp Long môn, để ý những chiếc vòm sau cổng trời, đó là sạn đạo, chỉ vừa 1 người lách vai mà đi!

[Image: Holiday05084.jpg]

Còn Long Môn và mắt rồng?? Long Môn đây và mắt rồng cũng đây; vậy mà cũng có người khách mong được hóa rồng, thật là....tay ải tay ai???


[Image: Holiday05082.jpg]


Hình chót này là Bọ mang từ internet vào để các bạn dễ hình dung:

[Image: taysonlongmon.jpg?t=1352184448198]

Show ca nhạc cung đình

Nghe cô TB giới thiệu, bốn người trong nhóm bèn thêm tiền (tương đương 18 A$/người lúc đó) tham dự buổi ăn tối tại 1 hý viện kiêm nhà hàng lớn tại Côn Minh.

Gian sảnh lớn lúc chưa đông người dự tiệc:

[Image: DSC00321.jpg]

Bàn tiệc của nhóm Bọ gồm bốn người (Bọn bốn tên?):

[Image: DSC00323_tonemapped.jpg]

Thức ăn có con gì giống cào cào châu chấu, dấu tích của thờii đồ đá đây chăng???

[Image: DSC00328.jpg]

Có bánh gạo, dấu tích thời đói kém chăng???

[Image: DSC00337.jpg]

Có canh sâm, dấu tích thời đổi mới từ bần cùng hoá nhân dân lên tư bản chủ nghĩa chăng??? Nhưng thứ này thì hạp với bao tử Bọ lắm lắm Big Grin

[Image: DSC00332.jpg]

Tóm lại có rất nhiều món, so với 18 A$ thì rất đáng tiền, nhất là lại có........

Cô xèo mí xiển

Trong quyển Dòng sông Thanh Thuỷ, nhà văn Nhất Linh có nhắc đến những món mà người Việt làm cách mạng thời đó khi bôn ba sang Tàu thường ăn, đó là phở cừu, phở chua và Cô xèo mí xiển.

Phở cừu Bọ áng chừng là hủ tiếu thịt cừu, chẳng thèm vì cừu mà nấu hủ tiếu thì mùi nồng thôi rồi! Phở chua thì nghe thèm thèm, vì đàn bà con gái thì hảo chua, nhưng lại cũng áng chừng nấu có vị chua chua cay cay thôi. Còn cô xèo mí xiển??? không thể nào đoán được nó là thứ gì có nguyên liệu ra sao vì ngày đó làm gì có inh tẹc nết mà hỏi ông Gúc?

Tình cờ buổi chiều lúc đi Lầu Đại Quan, thấy trời còn sớm Bọ bèn hỏi cô TB muốn ăn cô xèo mí xiển thì tìm ăn ở đâu. Nhìn cô TB tròn mắt hỏi Bác cũng biết Cô xẻo mí xiển à?

Tiếng Anh, Cô xèo mí xiển hay Qua cầu mể phảnh gọi là "Crossing bridge noodle", tiếng Việt mình giản dị là bún qua cầu. Chuyện kể xưa chồng đi học cách nhà con sông, người vợ nấu mì xong muốn mang cho chồng ăn mà không biết cách nào mang sang, ngồi đò thì lâu mà trời thì lạnh, bọn tài phiệt chưa có microwave lấy gì hâm mì cho chồng? Lòng thương chồng khiến người vợ nghĩ ra 1 cách: Nàng đun mỡ cho thật sôi rồi đổ lớp mỡ dầy lên trên nước dùng còn nóng. Mỡ nóng và dầy giữ cho lớp nước dùng bên dưới không bị nguội trong lúc sang đò!

Trong bữa ăn tối đó, ngạc nhiên cho Bọ khi cô TB bảo có món Cô Xèo mí xiển! Tô nước dùng mang ra, rất nóng với lớp mỡ (hay dầu) trên mặt óng ánh dưới ánh đèn! Cô TB cho dĩa thịt và rau củ vào tô, quậy đều, thịt chín trong giây phút:

[Image: DSC00324.jpg]

[Image: DSC00326_tonemapped.jpg]

Xong cô cho tô bún vào (bún chứ không phải mì như Bọ vẫn nghĩ)

[Image: DSC00327_tonemapped.jpg]

Xong! tô bún vị rất ngon, cái béo của mỡ (chết tôi rồi, về nhà uống bao nhiêu là thuốc!), cái ngọt của thịt cộng vào cái ao ước và cái cảm nhận thực của vị một món ăn tưởng chỉ được đọc trong sách vở quyện trong cổ họng hai vợ chồng! Nhìn nhau, hai vợ chồng thầm đồng ý là thực không ngờ có ngày lại vợ chồng lại cùng được ăn một món ăn tưởnh chỉ có trong tiểu thuyết

Còn lời được show ca nhạc với hiệu ứng âm thanh và ánh sáng cực cao:

[Image: DSC00338.jpg]

Rừng đá - Thạch Lâm

[Image: Holiday05109.jpg]
Điểm đến cuối cùng của đoàn là rừng đá thuộc quận Thạch Lâm cách Côn Minh 85 cây số. Đây có thể nói là 1 kỳ quan của thiên nhiên: Từ hàng triệu năm trước - các nhà địa chất và khảo cổ đã tìm ra niên đại của Thạch Lâm là 270.000.000, nói dễ hiểu bằng chữ là hai trăm bảy mươi triệu năm tuổi! - trên 1 diện tích hàng trăm cây số vuông là 1 đại dương, trải qua nhiều thời kỳ địa chất biến đổi 'thương hải biến vi tang điền", nước cạn đi và đá lộ diện - dãi dầu cùng tuế nguyệt, đá dần bị soi mòn và kỳ diệu thay là theo những hình tượng khá rõ ràng mà chỉ cần 7 phần sự thật và 3 phần tưởng tượng là ta có thể hình dung ra nào là Ao kiếm, nào là núi voi con

[Image: DSC00168.jpg]

Rừng đá gồm 2 loại: rừng đá đen và rừng đá trắng. Vùng này có người dân tộc San Di, và 1 câu chuyện tình của người San Di vẫn còn lưu truyền đến nay, được dịch ra 8 ngôn ngữ trong đó có Anh, Đức và Pháp ngữ. Được chuyển thể thành nhạc kịch và lên phim: Chuyện tình nàng Ashima và chàng A Đen.

Ashima và A Đen yêu nhau, nhưng bị cản trở không lấy nhau được do lão trọc phú trong làng. Họ bỏ trốn và bị rượt bắt, họ biến thành hai pho tượng đá, điều ngộ nghĩnh là 2 phiến đá hình Ashima và A Đen này lại không nằm cạnh nhau! Tượng Ashima nhìn khá giống người con gái lưng đeo gùi, nhưng tượng chàng A Đen thì thật phải đến 9 phần tưởng tượng và 1 phần sự thật Bọ cũng không hình dung ra được

Trước lối vào khu rừng đá, du khách mướn y phục San Di chụp hình lưu niệm vì khu này là vùng đất nguyên thuỷ của người dân tộc San Di:

[Image: DSC00160.jpg]

Chuyến đi đã gần đến hồi chung cuộc, thêm 1 điểm đến để dùng cơm (và để khách mua hàng) là khu "Vân nam bảy sắc". Tại sao có tên là Vân Nam bảy sắc? Bọ không biết, nhưng đoán là họ cho rằng nó đẹp như cầu vồng ? Trong Vân Nam bảy sắc có nhà kiểu tộc Bạch:

[Image: Holiday05108.jpg]

Cóó nuôi công, có chùa kiểu Thái và có....máy bay bay ngang ! Nghe tiếng máy bay, Bọ hỏi thì được biết Côn Minh có phi trường quốc tế và từ đó có thể lấy máy bay về VN,ngán đoạn trường ngồi xe nguyên ngày, Bọ định xòe tiền nhờ cô TB mua 2 vé nhưng Ông Bọ gạt phắt đi: có lý đâu sau bốn ngày cùng chịu khó cực với nhau trên suốt hành trình giờ lại có 2 kẻ đào tẩu? Thôi đành......đành chịu khó ngồi ê mình trên đường trở lại VN.

Chuyến đi kết thúc. Bọ mừng là năm đó chọn đi Tàu, tuy chỉ là 1 tỉnh nhỏ nhưng nó cho Bọ có ý niệm khái quái về anh khổng lồ này. Vì từ bấy đến nay, sau những chuyện lủng củng trên rừng dưới biển, ông Bọ nhất quyết không đi Tàu, đi Hồng Kông cũng không!

Bọ chỉ muốn gởi lại bạn 2 kinh nghiệm:

- Không mua bất cứ món hàng nào tại TQ

- Beware of their toilets!
06-18-2013 12:25 PM
Find all posts by this user
Thread Closed 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)