Thread Closed 
BỌ DU KÝ - JAPAN
Author Message
maritza Offline
Moderator
*****

Posts: 24,848
Joined: Aug 2010
Post: #1
BỌ DU KÝ - JAPAN
Japan - Nhật Bản

Bọ được thăm Nhật 2 lần: lần đầu nhân chuyến đi VN năm 2005, từ Hà Nội hai vợ chồng sang Côn Minh nước Tàu qua ngã Hà Khẩu. TỪ Côn Minh, Vân Nam Bọ trở lại Hà Nội, Hà Nội đi vào Sài Gòn và từ Sài Gòn hai vợ chồng đáp máy bay đi Kyoto. Sở dĩ đi vòng quanh là do bệnh tìm vé giá rẻ! Từ Úc Bọ mua được vé đi VN giá khá rẻ, rẻ hơn so với đi VN Airlines! Vé giá rẻ nhưng không phải của hãng no frill đâu! vé của Japan Airlines đàng hoàng! Nhưng vé tuy xuất từ J.A mà lại là code share với VNA nên mới sanh chuyện lòng vòng!

Để Bọ nói rõ hơn: Vé là của JA, nhưng JA không bay đường SYD - HN (J.A chỉ có chuyến bay từ SGNB, và muốn đi từ SYD về SGN thì phải bay SYD - Tokyo (hoặc Kansai - Kyoto) rồi từ Tokyo/Kyoto bay vòng xuống SGN, rất mất thì giờ. Nên JA xử dụng code share với VNA mà xuất vé cho bọn Bọ vào Hà Nội, ở Hà Nội thì muốn đi đâu, đi bao lâu tuỳ ý, xong từ Hà Nội bay vào SGN tự túc. Từ SGN J.A sẽ xuất vé cho Bọ đi Kyoto (hoặc Tokyo hoặc Nagoya. Bọ chọn Kyoto)

Kể vòng vo như thế, để bạn thấy rằng khi du lịch nếu khéo tính vẫn có thể xài 1 mũi tên bắn 2, 3 con chim về rô ti. Mất thời gian hơn đi thẳng nhưng tiết kiệm được rất nhiều tiền. Trong chuyến này, Bọ đi Hà Nội, Côn Minh, Sài Gòn (dĩ nhiên), Kyoto và từ Sài Gòn trở về lại Sydney, giá vé mua rẻ hơn vé Vietnam Airlines đi thẳng Sydney - Sài Gòn!

Lần thứ nhì là năm 2006, Bọ ghé Tokyo nhân chuyến đi Mỹ (North Carolina). Đường dài nên lại xử dụng lợi thế code share và stopover của American Airlines để ghé Nhật vài ngày nghỉ cho thẳng chân thẳng cẳng.

Hồi đó đi chơi ngoài chụp hình Bọ còn khoái quay video. Nhấc máy chụp lên, bấm tạch 1 cái. Hạ máy hình xuống, bấm nút quay sè sè. Thế là có lúc nào đó chợt tỉnh ngộ mà nhận ra mình nhìn ngắm những nơi chốn ấy qua ống kính máy ảnh và máy quay chứ không phải bằng mắt mình! Tiếc! Bực! Và bỏ dần cái máy quay ở nhà cho nó nhẹ cổ!

Nhưng không phải là phí đâu, vì sau này khi anh con trai Bọ làm lại cái PC cho Bọ, chuyển dần hồ sơ qua cái portable hard drive (video files rất lớn). Anh chàng làm ăn không biết thế nào mà bao nhiêu hình ảnh của Bọ chỉ 1 cái nhấp tay của ảnh, sổ toẹt tất! mất trắng, mất đứt tất! Nhờ mấy cuộn tapes video gốc đó mà Bọ còn có chút hình để chêm vào bài viết hôm nay. Chỉ mong các bạn chịu khó xem, vì quality của từ video lấy ra làm photo sẽ không đẹp cho lắm, nhưng có còn hơn không, phải không bạn?

Nói lối xong rồi, giờ Bọ chuẩn bị ca vọng cổ!

Đường đến Kyoto

Chuyến bay từ Tân Sơn Nhất đến Kyoto bay vào lúc nữa đêm! Ngồi chờ ở Tân Sơn Nhất, chán đến nẫu người: bình thường phi trường Tân Sơn Nhất đã chẳng có gì nhiều để xem,huống chi bây giờ vào lúc nửa đêm con gà không có để mà gáy, các cửa hàng đóng hết muốn xem gì cũng chẳng có! khát nước muốn mua 1 lon Coca cũng loay hoay chẳng biết làm sao! Hai vợ chồng bèn tìm cách giết thời gian, giải buồn bằng cách ...ngó thiên hạ!

Thiên hạ quanh Bọ lúc đó hay lắm. Giờ này chỉ có 2 chuyến bay đi Nhật: 1 chuyến của Japan Airlines mà Bọ là 1 trong những quý khách sẽ bay đi Kansai (là phi trường gần nhất để đến Kyoto). Chuyến kia là của Vietnam Airlines cũng bay đi ...Kansai sau chuyến của Bọ 30 phút! Quái dị! sao không chịu dồn khách vào làm luôn code shares cho đỡ tốn kém???

Khách của Japan Airlines, ngoài vợ chồng quý khách Bọ, còn có 1 số người Việt chắc là thăm thân nhân (khách Việt này có lắm chuyện vui ra trò!) và 1 đoàn theo tour người Nhật. Dư thời giờ để mà giết nên Bọ ngắm đoàn khách tour này. Thấy họ (đa số là các bà trung niên) ngồi bệt xuống đất quây quần dỡ cơm hộp Bento ra ăn! Bọ hơi lạ vì người Nhật rất kỹ tính và rất sạch! mãi mới nhớ ra có lẽ do thói quen ngồi xếp bằng!

Ngắm thiên hạ một hồi rồi cũng đến lúc chuẩn bị lên máy bay, bi hài kịch lúc này mới mở màn: 1 cô tiếp viên người Nhật bưng ra cái cân, khách có xách tay đều phải cho lên cân xem có quá ký không. Hai vợ chồng Bọ xách chung 1 cái carry on, cho qua! nhóm khách tour người Nhật: Quá ký rất nhiều, nhân viên cho 1 xe đến, đẩy số hành lý dư cho xuống bụng máy bay, xong! Tới phiên nhóm khách người Việt mới vui: kẽ kéo ra mớ rau, người đùa vô túi thịt! Thì ra đời sống bên Nhật đắt đỏ, nhân dịp thăm con thăm cháu cố gắng mang theo ít rau xanh, thịt nóng làm quà! Lao xao 1 hồi rồi cũng xong, thì nghe loa cho biết chuyến Vietnam Airlines sẽ bị delay 1h! Bọ ngồi an toạ trong lòng máy bay, thầm cám ơn Japan Airlines giữ đúng giờ giấc chứ nếu bay với VNA thì delay thêm 1h chắc ngán lên tới cổ!

Hồi xưa đọc sách báo, nghe thiên hạ ca tụng hãng máy bay Nhật ghê lắm bây giờ mình mới sắp được biết hư thực ra sao. Các cô xinh xắn, chào khách niềm nở. Máy bay bình phi, tiếp viên bắt đầu đưa khăn nóng mời khách. À! cái này được đây: đêm khuya mệt mỏi, lau khăn nóng tỉnh cả người! snack dọn ra: rice cracker 1 gói nho nhỏ, 1 mochi cũng nho nhỏ, 1 gói peanut cũng nho nhỏ luôn! Chọn uống trà xanh cho dễ tiêu cơm! mà quái, snack dọn ra nãy giờ sao cơm đâu không thấy mà lại thấy đẩy xe duty free ra bán? Thì ra chuyến bay nữa đêm về sáng, chỉ có snack mà thôi! Bọ mới vỡ lẽ ra tại sao khách tour Nhật dỡ bento ra ăn hồi nãy! Tour guide quá thừa kinh nghiệm! Ly trà xanh báo hại ruột gan Bọ cứ sôi ồn ột suốt chuyến bay dài gần 5h. Còn ông Bọ thì thôi, bao tử ổng nhồi ổng xanh mặt! Rút kinh nghiệm nghe: Hễ bay giờ khuya như vầy thì mau lo mà kiếm cái bỏ bụng cho chắc ăn!

Người Nhật thì sạch, quá sạch! Bọ ngồi ghế ngay cửa exit nên nhìn rất rõ: các cô tiếp viên cứ thay phiên vào toilet dọn dẹp, không hề có mùi hôi như những chuyến bay khác. Ông Bọ bị bao tử hành, các cô đem khăn nóng ra chườm cho ổng, rồi đem thẹm trà cho ổng! Có biết đâu ông Bọ thấy trà xanh là lại hết hồn!


Kyoto, tháng giêng năm 2005

Kyoto không có phi trường riêng, mà cửa ngõ vào ra phải nhờ vào phi trường Kansai, rất gần với Osaka. Đến Kyoto một ngày đầu năm, lần đầu Bọ được biết công sức con người trong việc "khai sơn phá thạch" - nói thế khí cũng hơi quá, nhưng
sức con người bỏ ra để lấn biển và tạo thành phi trường Kansai quả là không nhỏ. Lại cũng là lần đầu xử dụng "limousine" mà không phải "limousine", chỉ là chiếc buýt đưa khách từ phi trường Kansai về Kyoto, cố đô của Nhật; môt quốc gia đã kinh qua từ vinh quang đến thất bại não nề, và như truyền thuyết chim phượng hoàng, đã trỗi dậy hồi sinh từ đống tro tàn của chính nó để rực rỡ hơn, tỏa sáng hơn cho đời chiêm ngưỡng và nêu gương cho nhiều lân bang khác (và dĩ nhiên, vẫn còn đó tấm gương mờ của bài học "Á châu của người châu Á" ngày nào!

Đường từ phi trường Kansai về Kyoto có làm nỗi háo hức trong lòng Bọ nguội đi, vì ngang qua những tòa cao ốc xám xịt, kiểu dáng xấu xí không gợi ra 1 hình ảnh thơ mộng nào của 1 xứ sở nguyên quán của hoa anh đào, của kiều nữ e ấp trong chiếc kimono và nghiêng mặt dầu ngang vành chiếc dù truyền thống mà những tấm lịch trong những thập niên 60, 70 vẫn đưa trí tưởng tượng bay bổng về nơi xa đó...

Cho mãi đến khi gần 1 giờ đồng hồ sau, gần đến trung tâm thành phố mới bắt đầu nhìn thấy những machiya đặc biệt truyền thống Nhật. Bọ như người nhà quê lên tỉnh, kiểu "Văn Hường đi Sài Gòn" hồi đó, mà thật là nhà quê khi nhìn thấy ở mỗi góc phố, mỗi góc đường, đâu đâu cũng có đặt những máy bán hàng tự động; có khi nhiều máy đặt kề nhau tại mỗi góc đường và trên các góc đường! Nhớ lại có đọc đâu đó có cả máy bán đồ chơi cho người lớn và sách người lớn (s e x toys) nhưng thật sự là không nhìn thấy (hoặc có tìm mà không thấy Tongue )

[Image: 559507146_de7fda8634.jpg]

Khách sạn Bọ mướn nằm ngang Kyoto station, nhà ga Kyoto càng làm Bọ cảm thấy mình vụng về quê mùa hơn nữa,khi trong lòng 1 thành phố cổ kính như Kyoto là 1 nhà ga rộng lớn kiến trúc tân kỳ, Bọ thích nhất khoảng không gian thoáng đãng bên trong nhà ga khiến cho dù là giờ cao điểm vẫn không thấy bị ngột ngạt bởi đám đông. Trong nhà ga này, ngày đầu tiên hai vợ chồng lạc lối không tìm được đường ra phía bên kia

[Image: DSC00206.jpg]

Và nhìn kỹ người xếp ga này: ông ta từ xa tiến tới, chỉ vì nhìn thấy 1 mẩu rác và cúi người xuống nhặt; đây là biểu tượng cho tinh thần 1 người vì mọi người, coi của chung như của tư (nghiêm chỉnh, chứ không phải lấy của công biến thành của tư!) và góp sức giữ gìn cho các thế hệ sau này.

[Image: DSC00181.jpg]

Một điểm nữa Bọ nhận thấy, là người dân Kyoto thích dùng xe đạp. Khách sạn nằm phía bên kia nhà ga, mỗi sáng ngang qua phần ga của line Kintetsu Bọ thấy cơ man nào là xe đạp đậu trong 1 bãi xe. Trời mùa đông lạnh như cắt thì tại sao họ không dùng xe hơi? Họ nghèo không đủ tiền mua xe hơi ư? Giản dị là vì tính tiết kiệm và trọng môi trường: di chuyển khoảng ngắn họ không cần xử dụng đến xe hơi! Cứ đứng quan sát 1 chuyến xe lửa vừa đến: bạn sẽ nhận thấy dòng người sau khi xuống xe lửa -nhất là những từ những chuyến tàu xa- lại xếp hàng trước những thùng rác để bỏ rác; mà không phải họ vất bừa đâu! họ phân ra cẩn thận nào là rác thải, nào là rác có thể tái sinh, ngay cả rác có thể tái sinh họ cũng phân ra theo giấy hoặc chai lọ nhựa - Thức nào vào thùng ấy cẩn thận.

Bọ đến Kyoto trùng ngày lễ thành nhân - Seijin-no-hi - là ngày chủ nhật thứ nhì của tháng giêng (thảo nào mà mua được vé rẻ của Japan Airline, cứ tưởng mình gặp may [Image: smiling.gif]), trên đường phố cũng như trong nhà ga, nhiều cô gái mới lớn vừa tới tuổi thành nhân (18?) tươi tắn và xinh xắn trong những chiếc kimono có hoa văn rất đẹp. Bọ định xin phép chụp hình các cô nhưng tự mình cảm thấy hơi đường đột nên lại thôi, một việc mà Bọ vẫn tiếc cho đến bây giờ,. Trên sân chờ tàu, các cô khoác ngoài chiếc kimono bằng 1 khăn shawl, khăn shawl vướng cái thắt lưng Obi khiến dáng nhìn phía sau các cô trông hơi kỳ cục, hơi giống anh chàng Quasimodo của Pháp.

[Image: DSC00185.jpg]

Nhân nói về xe subway, người Nhật có vẻ tôn trọng riêng tư của người khác. Trên xe tuy đông, nhưng có vẻ như hầu hết dều đang bận việc riêng của mình: đọc sách, nghe nhạc, chơi game hoặc....ngủ gà gật chứ ít khi nhìn vào người khác, nói chi là chuyện trò lớn tiếng! Bọ muốn quay khung cảnh trên xe mà không dám quay lâu sợ bị chê là người bất tri (bạn có thấy cô gái kia nhìn thợ quay phim là Bọ đây với vẻ mặt không được hài lòng cho lắm không?)

[Image: DSC00183.jpg]


Có người cho rằng Kyoto là một thành phố nhẹ lâng như một giọt sương sớm, mọi thứ đều mang một dáng vẻ cổ kính huy hoàng mà trầm mặc kỳ lạ, một kiểu gì đó rất Nhật không lẫn vào đâu được.

Tòa lâu đài cổ vươn lên trên nền trời, những khu vườn chỉn chu đến từng ngọn cỏ, những phiến đá tưởng chừng như ngẫu nhiên đặt để lại gợi nên những suy tưởng như những câu thơ haikư cô đọng

Chính thế, tuy Kyoto ngày nay trong cái cổ đã chen nhiều nét tân, nhưng cái cổ của Kyoto vẫn hiện diện rất rõ qua những đền chùa, ngay cả những con ngõ của khu Gion nổi tiếng vẫn làm khách du lịch hài lòng vì đã tìm thấy những cái muốn thấy khi viếng thăm Nhật.

[Image: Gionalley.jpg]


Lâu đài Nijo (Nijo-jō):

[Image: 559507100_424e9b2c5e_b.jpg]

Hình ảnh trên là lâu đài Nijō, được xây dựng từ năm 1603 bởi lãnh chúa Ieyasu. Lâu đài này nổi tếng nhờ sàn nhà đặc biệt của nó gọi là sàn nhà họa mi "the nightingale floor". Lâu đài này hạn chế khu vực cho thăm xem và cấm chụp hình bên trong nên chỉ có thể tả bạn biết mà không có hình cho bạn xem.

Hai vợ chồng Bọ dùng subway và xuống tại trạm Nijō-jō-mae và dáng tòa lâu đài sừng sững chào đón ngay khi vừa bước chân ra khỏi lòng đất. Lâu đài còn như hoàn chỉnh, có tường cao bao quanh bởi hào sâu

[Image: DSC00172.jpg]

Kyoto từng là cố đô của nước Nhật, theo dòng thời gian những kiến trúc cổ kính dần mất đi hoặc phải đứng cạnh kề những thay đổi của thời đai, như tòa lâu đài này đây nằm đối diện với khách sạn ANNA cho ta thấy rõ ý nghĩa câu thương hải biến vi tang điền, biển dâu!

Người Nhật từ lâu rồi không còn ăn Tết theo âm lịch như hầu hết các nước Á Châu mà họ ăn Tết theo dương lịch, thế nên cổng chính vào lâu đài hãy còn cành tùng cạnh ống trúc truyền thống của người Nhật - giống như mình xưa dựng cây nêu đón Tết

[Image: DSC00173.jpg]

[Image: 559526478_b130477f37_b.jpg]

Mua vé, qua khỏi khoảng sân rộng và đứng trước khu trên là ta sắp bước vào bên trong lâu đài Nijo, khu ngụ trị của lãnh chúa. Như mọi khu nhà xưa (và đa số nhà nay đi chăng nữa, ví dụ khách sạn New Miyako Bọ ngụ đây) khách trước khi vào nhà đều phài cởi giày mà mang dép mỏng do nhà chủ để sẳn cho khách dùng (và nhớ: trước khi vào nhà vệ sinh hay sau khi ra khỏi nhà vệ sinh đều phải đổi dép, nhất là vào các nhà truyền thống Nhật, các trà thất kiểu xưa), may quá Bọ đã có đọc và biết điều này nên giày thì chọn loại giày không dây cho cả hai vợ chồng (một ngày mà tháo dây giày và cột dây giày hàng chục lần thì thi vị của cuộc du lịch hẳn cũng giảm rất nhiều, nhỉ?), vớ thì thay toàn bộ vớ mới (khỏi đỏ mặt!)

Thật quả như những điều đã đọc, trên sàn gỗ, dù cố gắng đi nhẹ chân, đặt nhẹ bước như thế nào và lắng nghe kỹ Bọ cũng nghe tiếng chiêm chíp khe khẽ như tiếng chim con kêu! Lãnh chúa Ieyasu ngày xưa để đề phòng thích khách đã cho thiết kế khu nội thất lâu đài bằng loại sàn nightingale này, sàn lót gỗ sát nhau không khác chi các sàn gỗ thường, nhưng tiếng động vang ra theo mỗi bước chân khiến hành tung của kẻ đột nhập khó mà không bại lộ. Mặt sàn gỗ trong lâu đài lãnh chúa là một ấn tượng sâu sắc khi nghĩ về sự tinh tế của Nhật. Phòng thích khách bằng cách: chỉ trừ phi ngươi có thể bay như chim, còn phàm chỉ cần đặt bước dù nhẹ đến mấy cũng đều bị phác giác. Sàn gỗ mà lại tạo nên được một kết cấu âm thanh tinh nhạy đến vậy: sự cầu kỳ để thể hiện đẳng cấp lên đến mức vi diệu.

Khu nội thất nơi sinh hoạt chính của lãnh chúa Ieyasu thì lại rất giản dị, không trần thiết , trang hoàng cầu kỳ chi hết ngoại trừ những bức tranh. Ấy bởi uy quyền của Shogun là uy quyền tột bực trong toà lâu đài của ông ta (và cả trong lãnh địa nữa!) . Kẻ tuỳ tùng, người hầu cận theo dõi để mọi thứ mà vị shogun cần sẽ xuất hiện ngay cạnh ông và cũng sẽ nhẹ biến mất ngay sau khi ông ta không còn cần dùng đến nữa! Họ sẽ làm mọi điều để vị lãnh chúa không có bất kỳ sự bất tiện nào, kể cả bất tiện khi phải đi vòng quanh để tránh ....một cái bàn! Nhưng khi nghĩ về đời sống của những tù nhân không may bị giam giữ trong toà lâu đài đó Bọ không khỏi ghê sợ và bấy giờ mới ngộ ra rằng đôi khi sống còn khó khăn trăm lần hơn là chết.

Ra khỏi khu nội thất thông qua 1 hành lang dàihẹp, khách thăm viếng có thể xem khu vườn Ninomaru, tiếc vì thời gian lúc bấygiờ là mùa đông nên ngoài những cội tùng bonsai và sân sạn được cào kỹ, không thấy được màu sắc cho khu vườn.

Từ Nijō-jō khách có thể sang thăm Kyoto Imperial Palace gần bên, nhưng chỉ được xem bên ngoài và khu vườn, còn muốn vào xem bên trong phải ghi tên trước và phải có hẹn nhất định.


Nước Nhật và động đất

Vẫn e dè nạn động đất bởi Nhật là xứ nhiều động đất nhất và nhất là những trận động đất lớn đã cướp đi sinh mạng của hàng chục ngàn con người; ngay đêm đầu ở Nhật bọn Bọ đã nếm mùi thế nào là ngủ có võng ru [Image: smiling.gif].

Vào giường và đã tắt đèn, bỗng cảm thấy giường đu đưa! Bọ nghĩ hay mình còn say máy bay vì chuyến bay từ VN sang Kyoto cất cánh lúc gần nửa đêm nhưng ô hay, giường càng đưa tợn hơn! vừa hay ông Bọ nằm giường cạnh lên tiếng hỏi có phải là động đất không? Chạy ra khỏi phòng nhìn quanh thấy trừ vài người khách ngoại quốc cũng hoang mang như hai vợ chồng Bọ còn thì không khách người Nhật nào quan trọng chuyện ngủ được giường ru võng "nhẹ" như thế này cả!

Bingo! hưởng được 1 cái đặc biệt Nhật ngay trong chuyến đầu tiên và đêm đầu tiên đến Nhật! Hậu đãi thế là cùng Tongue

Sukiyaki và bữa ăn có người giúp:

Trước đây Bọ biết đến Sukiyaki như là 1 bài hát hay. Nên khi đọc quyển Lonely Planet The world food : Japan - Bọ ngạc nhiên khi biết đó là cũng tên của một món ăn! bèn ghi note quyết tìm ăn khi đến Nhật!.

Morita-ya là nhà hàng chuyên bán món Sukiyaki và món Shabu-Shabu nổi tiếng ở Kyoto. Từ Nijo-jo đi bộ chỉ 1 quãng, qua 1 khu passage, 1 chiếc cầu đá là đến một "ngõ trúc lưa thưa khách vắng teo".

[Image: DSC00224.jpg]

Cuối ngõ trúc là Morita-ya. Ngỡ vắng mà không phải là vắng, vì khi ngồi bên ngạch cửa để tháo giày (vâng! tháo giày!) và thay dép, khi để giày vào khung thì đã thấy nhiều đôi giày khác cũng đang nằm trong khung để giày rồi. Morita-ya là nhà hàng theo kiểu truyền thống Nhật nên bên trong chia thành nhiều phòng nhỏ riêng biệt cho từng khách (hay cặp khách, hay nhóm khách). Phòng ăn dành cho hai vợ chồng Bọ là 1 phòng kiểu Nhật sàn trải tatami nhìn ra 1 vườn sỏi và suối nước nhỏ rất thiền, góc phòng có 1 tokonoma nhỏ (là góc để chưng bày 1 bức họa nhỏ, 1 bình hoa nhỏ), không gian trong gian phòng nhỏ này rất Nhật! Vừa hết Tết nên bình hoa trong tokonoma là 1 ống trúc trong có cắm một nhánh nho nhỏ lá thông....hương Xuân vẫn còn quanh đây!

Trà, các đồ gia vị được một người phụ nữ vận kimono mang vào bày biện trên bàn, và bạn để ý chồng gối nằm góc phải căn phòng: đó là đồ cứu cấp cho đầu gối du khách khi phải theo phong cách Nhật mà quỳ cho phải phép (Nhưng hai vợ chồng không phải quy2 vỉ dưới chiếc bàn là 1 hộc khoét sâu dưới sàn, bèn nhét 2 cặp giò xuống đó cho chắc ăn Smile ):

[Image: DSC00223.jpg]

Bà bắt đầu cho thịt vào xào và thêm nước tương:

[Image: DSC00219.jpg]

Xong phân ra bát nhỏ trong có đập sẳn 1 trứng gà:

[Image: DSC00220.jpg]

Và đặt trước mặt khách. Tất cả giao tiếp giữa chủ và khách đều thông qua ngôn ngữ quốc tế là ra dấu!


[Image: DSC00222.jpg]

Miếng thịt mềm có thể xắn được bằng đũa! Morita-ya xử dụng nguyên liệu chính là thịt bò từ 1 nguồn cung cấp đặc biệt trong 1 nông trại chuyên nuôi bò đặc tuyển! Mỗi người Bọ ăn được 2 lần chén thịt như trong hình; lùa thêm chén cơm trắng với canh Miso cho ấm bụng; xúc miệng bằng ấm trà xanh bốc khói; có được 1 phòng ăn riêng và người hầu riêng! Hèn gì mà khi trả tiền nhót ruột!

[Image: Teahouse.jpg]

Dĩ nhiên hai vợ chồng Bọ thì làm gì được trà sư hay trà phó hầu trà, mà là 1 phụ nữ đứng tuổi, trang nghiêm hướng dẫn hai vợ chồng dạo quanh khu trà thất, dẫn giải từng viên đá, ngọn cỏ với ý nghĩa của chúng. Bà là người Nhật, chắc không biết câu tục ngữ "Đàn khảy tai trâu" của người Việt mình! Nhưng mà trà thất này, đáng đồng tiền để được nhìn tận mắt!

Khom người qua khung cửa hẹp, rất hẹp như từ nơi xuất phát thân phận con người hèn mọn cúa chúng ta, bên trong gian phòng trà bày trí sơ sài giản dị nhưng đầy tính mỹ thuật, hai vợ chồng Bọ và 1 cặp du khách Mỹ được mời trà! Nhưng mà, với thói quen ngưu ẩm thì những việc như xoay chén trà, cầm chén ra sao giờ đây như nước cuốn hoa trôi, chỉ còn lại chút dư vị của trà xanh váng bọt đắng nghét.....

Và xin đừng hỏi Bọ đã trả bao nhiêu tiền!!!


Ryōan-ji

Ngôi thiền tự này nổi tiếng với khu vườn đá và được tạo dựng năm 1450. Qua cổng San mon là con đường cong cong dẫn vào ngôi thiền viện, bên trong có khu vườn "khô" nổi tiếng gồm 15 viên đá đủ cỡ lớn nhỏ đặt trong một vuông sân hình chữ nhật trải sạn nhỏ được cào cẩn thận. Theo chỉ dẫn của các sách (trong thiền viện này thì lại không có một chỉ dẫn nào khác, hình như theo thiền thì tùy ngộ tánh mà lãnh hội điều cao siêu!) thì những đường cào dọc theo chu vi sân tượng trưng cho biển cả đại dương, đá và những đường cào vòng quanh đá thì tượng trưng cho bầu trời ; tóm lại là toàn khu vườn tượng trưng cho vũ trụ! dọc theo vòng đai sân có dãy hành lang phản thấp, người ngồi đen kịt nhưng yên lặng ngắm 15 viên đá. Phần hai vợ chồng Bọ, thiên tư nông cạn, ngộ tánh tầm thường nên chen được một chỗ ngồi, ngắm đi ngắm lại vẫn nhìn toàn là đá và sạn! Cho hay minh sư không phải lúc nào cũng có cao đồ [Image: smiling.gif].

Hôm đó hình như ngày hạn của Bọ: không biết lăn tăn thế nào lại quên cả máy móc, tệ hơn là đền Ryoan gần kề Kim tự các (Kinkaku-ji) thế mà quên bẳng đi cho đến khi bus trở về gần đến trung tâm Kyoto mới sực nhớ ra!

Ginkaku-ji, Việt danh Ngân các tự

Đường dẫn lên Ngân các tự qua con dốc nhỏ có nhiều hàng quán (giống như đường lên Thanh thủy tự, nhưng con dốc thấp hơn)

[Image: DSC00193-1.jpg]

Hết bài học thiền từ Ryoan-ji, bọn Bọ lại bị thách đố ý nghĩa của đụn cát cụt đầu nẳm giữa 1 biển cát trong khuôn viên Ngân Các tự. Nhưng lúc bấy giờ hai vợ chồng đi chơi mà tâm trí còn lo về cơm áo gạo tiền ở nhà (chưa hưu lúc bấy giờ nhé!) thì làm gì mà nhìn ra ý nghĩa? Biết được câu chuyện của chính ngôi các này là khá lắm rồi!

[Image: DSC00196-1.jpg]
Lãnh chúa Ashikaga Yoshimasa cho dựng 1 dinh cơ để lánh nạn phân chia nội loạn, dinh cơ này được gọi là đền bạc (Ngân Các tự, The Silver Pavilion, Ginkaku-ji) nhưng giấc mơ dát bạc tòa lầu này không bao giờ thành tựu, ngược lại với đền vàng ( Kim Các tự, The Golden Pavilion, Kinkaku-ji). Tòa lầu này được nhìn rõ hơn khi đứng trên ngọn đồi nhỏ, nhìn thô tháp và giống như một Tàng kinh các hơn là một dinh cơ của một lãnh chúa.

[Image: DSC00199-1.jpg]

Người Nhật với khiếu và lòng yêu thẩm mỹ, họ chăm chút sửa sang cảnh thiên nhiên thật thanh cao mà vẫn không phá đi nét đẹp tự nhiên của nó; ngọn đồi nảy cũng thế: họ đặt suối nước róc rách, sửa cây, đặt đá và tạo thành 1 đường rừng trúc tuy mỏng nhưng cũng đủ làm nhẹ lòng khách trần tục. Từ ngọn đồi này nhìn xuống lầu các nhấp nhô từ thời xưa còn sót lại kề cận những cao ốc gạch thép tân thời:

[Image: DSC00197.jpg]

Đất nước Nhật và con người Nhật

Đất nước Nhật hẹp, nhiều vùng núi khắc nghiệt với cuộc sống con người. Nhưng con người Nhật đã vươn lên, như mầm gai trong sa mạc vẫn nhờ chút rễ mỏng manh mà bám vào cuộc sống, thậm chí còn vươn cao, làm đẹp thêm cho đất cát quanh nó.

Hầu như không 1 cảnh quan thiên nhiên nào, dù nơi núi cao sông sâu, dù thành thị thôn quê... mà lại không có bàn tay của con người tô điểm thêm cho vẻ đẹp của đất trời nhưng lại khéo léo khiêm cung dấu mình không lộ tích. Hòn đá, ngọn cỏ, dòng nước uốn quanh đó, tưởng cảnh thiên nhiên mà lại có sự can thiệp của con người!

Nhưng trật tự của con người trong xã hội Nhật cũng hiện diện rất rõ ràng; xã hội Nhật hình như cấu trúc cái trật tự trong vô trật tự! quan sát 1 nhà ga xe lửa trong giờ cao điểm hoặc 1 giao lộ trên khu dành cho người đi bộ khu Shibuya hoặc Shinjuku, Tokyo điều đó diễn ra rất rõ ràng: người tỏa ra từ bốn phía đan vào nhau, rối rít mắt nhìn như đàn kiến trong tổ hoặc nhìn vào trong 1 gò mối. Thế rồi, đèn giao thông đổi tín hiệu; dòng người ngưng đọng lại ngay và đến phiên xe cộ tuy có phần trật tự hơn. Hình ảnh giao lộ này là 1 hình ảnh đặc biệt Tokyo! ngoài ra, còn cái sạch sẽ đến đáng kinh ngạc! có bao giờ bạn nhìn xuống đường xe lửa nơi bạn đang sống chưa? bạn thấy gì? rác? giấy? bao nylon? lon nhôm nước ngọt???? Ở Nhật, Bọ chỉ nhìn thấy hai hàng ray song song nhau và thiếu hẳn bóng dáng các vật kể trên, không như đường xe lửa nơi Bọ đang sống!

Thêm điểm son cho con người Nhật: Bọ mua quà kỷ niệm trong khu shopping của nhà ga Kintetsu, mua nhiều món linh tinh, nên mới thấy những người bán hàng kế bên chạy sang giúp gói với cửa hàng mình đang mua, tuyệt thiếu vắng cảnh cạnh tranh phá giá, nguýt háy nhau giữa hai cửa hàng như ta thường thấy [Image: smiling.gif](ở Nhật, mua một món hàng kỷ niệm dù nhỏ cách mấy cũng được gói rất cẩn thận và với một phương thức rất mỹ thuật; về đến nhà cứ ngại ngần không dám tháo lớp gói ra vì...phí quá!).


[b]Nanzen-ji

Con ngõ dẫn vào Nanzen-ji có những căn nhà nhỏ nằm khuất sau những bức tường kín đáo và rất sạch sẽ như bất kỳ con ngõ, con đường nào trên đất Nhật.

[Image: DSC00191.jpg]

Ngày xưa ở đất ta, cảnh người phu kéo xe là biểu tượng cho một kiếp đời cơ cực trên một đất nước nhỏ bé tội nghiệp bị ngoại bang xâu xé. Nhật không phải là một nước hèn kém, người dân Nhật có lòng tự trọng rất cao, thậm chí những người làm việc trong khách sạn như những người hầu phòng, các người chạy bàn cảm thấy bị coi thường, bị sỉ nhục khi khách tặng tip cho họ. Vậy mà sao Bọ vẫn nhìn thấy ngựa người như thế này?

[Image: 559688126_f1dc8b6f46_b.jpg]

Ra đó chỉ là 1 dịch vụ du lịch, họ chỉ kéo khách chạy 1 quãng ngắn, tiền công thì cao đấy, khó mà bóc lột được họ (có khi còn ngược lại ấy chứ) cứ tưởng bở, Bọ ơi!!!!!

Chùa Nanzen nổi tiếng với cổng San- mon to lớn và khu vườn thiền The leaping tiger, trong khuôn viên chùa còn có 1 thiền viện đang hoạt động và tiếng mõ hòa cùng lời kinh vang ra như muốn xua đi cái lạnh của buổi sáng mùa đông và đón chào nắng sớm. Trên sườn núi bên hông chùa có một quán nhỏ chuyên bán đâu phụ, nghe đồn ngon lắm mà Bọ tìm không ra, cho chừa cái tật tham ăn!

[Image: DSC00192.jpg]

Có phải Nhật là nước có vật giá đắt đỏ đối với người du lịch?

Đúng, và không!

Nhật là xứ có đời sống và mức sống cao nên đúng là dễ làm túi tiền ta hao hụt. Tuy nhiên, so với nơi hai bác già đang sống thì giá cả trung bình cũng ngang bằng hoặc chì cao hơn 1 chút: một tô mì Ramen giá khoảng 800¥ đến 1000¥, tương đương với 10, 12A$ lúc bấy giờ! Hai vợ chồng Bọ ngoài những tổn phí khá đắt cho những kinh nghiệm đặc biệt Nhật như đi trà thất, ăn Sukiyaki, còn thì tiết kiệm chi phí bằng cách vào những basement của các department store lớn (trong trường hợp Bọ là basement của Isetan) trong đó có siêu thị bán thức ăn làm sẳn, những gian hàng thực phẩm nấu chín sẳn và mua cơm bán theo ký lô đóng gói sẳn trong hộp. Ấy là nếu người gốc nông dân đi đâu cũng phải có cơm đắp đầu gối như Bọ đây, còn thì các bạn có thể lên tầng thượng cao nhất của các department store: nơi đó có nhiều nhà hàng bán đủ loại bếp và giá cả thì cũng khá dể chịu. Ngoài ra, những tiệm góc phố, corner shop hay là những convenience store như 7/11 có bán cơm hộp, cơm nắm sushi và đặc biệt mùa thu/đông, có những nồi bán các món nấu chung với nhau trong nước dùng gọi là Oden ngon và rẻ. Tóm lại là tuy không thể tìm được những bữa ăn với giá 1 đô như ở đa phần các nước Á châu, còn thì cũng không quá sức chúng ta nếu chúng ta ăn uống giản dị. Đắt hơn ờ nhà,nhưng tương đương các nước Âu Mỹ! bù lại, dù là một tô mì rẻ tiền, một set meal hay một bento box chúng ta sẽ nhìn thấy người Nhật biến mỗi bữa ăn thành một biểu tượng trình bày vô cùng đẹp mắt:

[Image: DSC00205-1.jpg]

[Image: DSC00225.jpg]

MA, Bọ mê cái bếp lò nhỏ nhỏ này mà chôm không được nè, của ông khách Nhật bàn kế bên, không phải ông Bọ đâu nghen!

[Image: DSC00201.jpg]
[/b]
Nói về cái ăn ở Kyoto, không thể không nhắc đến chợ Nishiki-koyi

[b]Chợ Nishiki-koji


Kyoto là cố cung, đã từng đưa vấn đề ẩm thực lên hàng đặc biệt! Mà đối với người Nhật, khiếu mỹ thuật và sự tinh tế yêu thích cái đẹp của dân tộc này đưa Kaiseki lên cao thêm một bậc so với các nền ẩm thực cao cấp khác. Một khay Kaiseki là cả một sự kết hợp đặc sắc của màu sắc, cách dụng tâm dụng ý của người bếp khi chọn các nguyên liệu, phẩm vật theo tiết theo mùa trong năm hòa hợp cùng các món vật dụng chứa đựng món ăn đó. Cả một nghệ thuật!!

Kyoto có nhiều đầu bếp danh tiếng trong ngành ẩm thực, và chợ Nishiki chính là nơi cung cấp các nguyên phẩm cần thiết cho các đầu bếp này. Tóm lại, có thể nói Nishiki là bao tử của Kyoto!

[Image: DSC00211.jpg]

Chợ có mái che bên trên, và trái với những chợ Á Châu Bọ từng đi (đi du lịch đến đâu thì Bọ cũng đòi...đii chợ), những gian hàng trong chợ Nishiki xếp đặt hàng hóa rất gọn ghẽ và như một điều dĩ nhiên đối với dân Nhật, rất mỹ thuật! Mục đích Bọ tìm đến đây là để mua bộ dao làm bếp. Tìm thấy tiệm làm dao, nhưng giá quá đắt, một bộ dao đầy đủ giá trênn 5k. Không rớ nổi, thôi về!

[Image: DSC00213.jpg]

Một củ khoai giá 200¥! đổi ra tiền Căng ga ru lúc bấy giờ tương đương với 2 bà nữ hoàng rưỡi! Nhớ chuyến đi Côn Minh trước đó, khi qua cáp treo để đến đường sạn đạo trên đỉnh núi Tây Sơn Long Môn. Bọ nhìn thấy một người bán hàng rong đang bán khoai nướng! Trong không khí lạnh ngày đầu năm trên núi cao, mùi khoai nướng thơm ngào ngạt nhưng Bọ không dừng lại để mua ăn được. Lần này thấy hàng khoai (Bọ là nông dân mà!) luộc trên đất Nhật, lại thong thả không đi tour nên Bọ không bỏ qua, khoai ngọt!

[Image: DSC00214.jpg]

Rời chợ, Bọ bắt gặp một machiya là những căn nhà gỗ kiểu Nhật, vừa là nhà vừa là shop; bạn muốn xem nhà kiểu này thì khu Gion là khu cần đến: các trà phòng là những dãy machiya liền vách với nhau và kiểu dáng các căn machiya ở Gion rất đẹp , với các song gỗ thanh thoát khó mà tả được! căn machiya này chì là một căn shop nhỏ; dưới là tiệm, trên là gia cư.

Thời gian Bọ ghé Kyoto không lâu, nhưng Kyoto để lại trong ký ức Bọ một chút gì nhẹ nhàng lãng đãng. Nhất là ngày Bọ rời Kyoto, ông Bọ đưa tay phủi chút bụi trắng vương trên tóc Bọ, ngỡ là bụi, hoá ra tuyết! Những bông hoa tuyết rơi nhẹ chào từ giã vợ chồng Bọ!


[/b]Tokyo cuối tháng ba 2006

Ghé ngang Tokyo trên đường đi sang đất Mỹ , bang North Carolina, vào một ngày cuối tháng ba. Khoảng thời gian quá ngắn khó có thể có những cảm nhận chính xác cho một thành phố có nhịp sống nhanh và năng động với đời sống kỹ thuật cao
như Tokyo.

Hai vợ chồng Bọ chọn ngụ tại Tokyu Homestay Gotanda, thuộc dạng aparthotel. Dạng aparthotel là thể loại lưu ngụ mới cho khách du lịch tại Nhật mặc dù nó rất thịnh hành tại Úc, Mỹ, Âu châu! trong phòng có bếp, có máy giặt máy sấy khô quần áo, có tủ lạnh có bồn nước rửa, có nồi niêu xoong chảo chén dĩa cho khách nấu ăn, nhưng đồng thời cũng có người phục vụ dọn dẹp phòng và có bàn lễ tân giúp đỡ khách khi có việc khẩn cấp! Tokyu Homestay Gotanda còn có 1 điểm rất cần trong 1 thành phố đắt đỏ như Tokyo là có bao gồm buổi điểm tâm kiểu Nhật cho khách : một mâm cơm với lát cá hồi nướng hay lát thịt và trứng, chén canh tương rất có ích cho khách trước một ngày dài du ngoạn !

Du khách, nhất là du khách Tây Phương đến thăm Tokyo thường đi xem chợ cá Tsukiji! Hai vợ chồng Bọ cũng thế: dậy sớm thì không thành vấn đề với hai người lớn tuổi! Trong cái se lạnh của buổi sáng đầu xuân, cộng thêm hơi lạnh toát ra từ những thùng cá ướp đá, những con cá ngừ đại dương to lớn đông lạnh xếp dài trên sàn chờ giao dịch thật sự làm khách rùng mình! Tuy không lạ gì với sinh hoạt của 1 chợ cá bán sỉ - gia đình Bọ từng là 1 nhà bán sỉ hải sản ở Trần Quốc Toản và Khánh Hưng trước 75 - nhưng tính chuyên nghiệp và tốc độ giao dịch của chợ Tsukiji thật sự làm Bọ choáng! Nơi đây cách mua bán như đấu giá, chiếc đồng hồ to tướng treo giữa chợ càng nhích tới bao nhiêu thì giá lại hạ xuống bấy nhiêu và tay các người mua bán dơ lên,hạ xuống theo những dấu hiệu chuyên nghiệp cùng những lời hô như những tiếng thét!

Một người bạn đã gởi cho Bọ thêm chi tiết nguyên văn như sau:

"Hồi nhà cháu sang xứ Nhật vào khu chợ cá này thì có bạn Nhật cho biết rằng: khắp nước anh đào có 4 dòng họ trùm bán cá: tất cả cá mú gì gì cập cảng thì trình báo cho tứ nhân bang này chọn lựa, quyết định giá cả, mua hết những thứ vừa ý, rồi còn dư lại thì mới được bán tiếp cho các nhà khác. Mà phải trân trọng kính các cụ mua cho chứ chả phải là các cụ chặn đầu chặn đuôi đâu nhé! Kinh!"

Kinh thật, nên từ chợ cá, bọn Bọ tìm đường đi thăm hoàng cung.

Hoàng Cung - The Imperial Palace

Là nơi hoàng gia Nhật đang chính thức có hộ khẩu thường trú [Image: smiling.gif] nhưng thật ra muốn thấy mặt rồng của đấng con Thái Dương thần nữ này không phải cứ đến cổng hoàng cung là được diện kiến mặt ...trời (vì là con cháu Thái dương thần nữ, giá không thì đã là mặt rồng - long nhan - rồi!); Trừ phi bạn có thể cùng sát vai với hàng trăm ngàn người dân Tokyo khác vào 2 ngày: 23 tháng 12 là ngày sinh nhật Nhật hoàng, và ngày mồng 2 tháng giêng dương lịch là ngày Hoàng gia chúc mừng năm mới toàn dân!

Không trùng vào 2 ngày nói trên, giá như có trùng thì chắc cũng không tài nào chen nổi - mà ngẫm cho kỹ lại, thì chen vào để làm chi??? nhưng hai vợ chồng vẫn tìm đến hòang cung, chỉ để nhìn xem cho biết cây cầu hai nhịp nổi tiếng, nhìn thấy nhiều lần trong những sách hình về nước Nhật.

Ngang qua một công viên rộng trước hoàng cung, nhìn thấy những đống gì lùm lùm dưới gốc cây, chùi kính lão nhìn kỹ hơn: đống đen lùm lùm đó là một con người đang trùm túi ngủ nằm dưới gốc cây, trên vuông cỏ vàng úa khô cằn vì khí lạnh mùa đông! Mà không phài chỉ có một, đến hàng chục người như thế:

[Image: DSC00341.jpg]

Thì ra là đây, những người thất nghiệp, những salary man thất thế, mặt trái của nước Nhật hùng mạnh, một trong những cường quốc kinh tế thế giới là đây! Nhớ lại cơn khủng hoảng tài chính Á châu đưa đến sự suy trầm và sụp đổ kinh tế của các nước Á Châu vào cuối thế kỷ trước (1997) trong đó có Nhật, Nam Hàn, Thái Lan.....mà hệ quả còn dây dưa đến ngày nay. Báo chí thời đó đã kể về những người đàn ông Nhật mất việc làm, vì không muốn mất đi cái vỏ bọc cứng rắn đầy tự hào của người chủ gia đình; họ tìm đủ mọi cách che dấu tình trạng mất việc của mình: thoạt tiên họ dùng tiền cấp dưỡng nghỉ việc đưa về gia đình vờ như đó là tiền lương, rồi tiền cấp dưỡng dần hết đi, họ dùng tiền hưu bổng thế vào...và rồi tiền hưu bổng cũng cạn nốt! Một số tự tử để bảo toàn danh dự (để khỏi mất mặt thì đúng hơn), một số khác thấy chết khó hơn sống thì bỏ nhà ra đi ....Thế họ làm cách nào để vợ con không biết họ không có việc trong khi vẫn mang tiền lương về? Bọ có nhìn thấy hình trên báo: hằng ngày họ vẫn ăn mặc tề chỉnh, hôn vợ con rồi rời nhà như thường lệ: họ ra ngồi công viên, nhà ga xe lửa....họ lang thang cho hết ngày!!! Thử đặt mình vào tâm trạng của họ: đi vô định hướng suốt ngày trong 1 thời gian dài, phải đeo mặt nạ tươi tỉnh cho vợ con không biết trong khi hằng ngày họ sống trong 1 tâm trạng não nề.....không tìm đến cái chết mới là lạ!!!

Ta hãy tạm bỏ qua nốt nhạc trầm này....

Dọc con đường trải sỏi dẫn đến hoàng cung người vào kẻ ra tấp nập, xa xa đã thấy mái ngói kia rồi:

[Image: IMG_1098.jpg]

Và đây, cây cầu hai nhịp từng là 1 trong những biểu tượng của đất Nhật cạnh hoa anh đào: Nijῡ bashi



[Image: IMG_1101.jpg]

Như bạn thấy: cầu chỉ có 2 nhịp nên thành tên (Niju), cầu nối hai bờ của 2 đời sống: đầu cầu bên này là đời sống thường ngày dân dã, hai nhịp vắt qua con hào nối với đời sống đế vương! và cầu này dành riêng cho hoàng gia, dân chúng chỉ được đi ké, đi nhờ, đi cho biết vào hai ngày nói trên: dân chúc sinh nhật vua và vua chúc tết dân!


Asakusa

Tokyo là 1 thành phố tân tiến với những tòa cao ốc, tuy không không cao như những tòa nhà chọc trời của Mỹ hoặc vài nước Á châu trong thời gian gần đây có lẽ do nạn động đất; cạnh đó phải nhìn nhận rằng kiến trúc các tòa cao ốc của Nhật có bề ngoài xấu xí giống như những chiếc hộp quẹt bằng xi măng có đục nhiều lổ nhỏ!Trận động đất Kanto năm 1925 đã tàn phá gần như toàn diện Tokyo, thêm vào là những trận dội bom dữ dội trong thế chiến thứ hai tiếp tay thiên nhiên tàn phá tiếp những gì còn sót lại, tuy nhiên vẫn còn lại vài khu còn mang dáng vẻ củ: Asakusa là một trong số những khu đó.

Có thể nói, Asakusa là khu đông du khách tới thăm nhất tại Tokyo! ngoài một vài hẽm nhỏ có những căn nhà xưa, điểm thu hút du khách chính của Asakusa là chùa Quan Âm - Senso ji

[Image: DSC00345.jpg]

Từ hướng ga xe lửa Asakusa vào, chúng ta sẽ nhìn thấy cổng Sấm (Thunder gate) với chiếc lồng đèn khổng lổ chào đón khách! Tục truyền nếu ai là người gian dối, ác độc khi đứng dưới lồng đèn này sẽ bị lồng đèn rớt xuống đè chết! Chắc là nhân loại, ít ra là dân Tokyo không có người xấu nào nên chưa có người nào bị lồng đèn đè chết cả! hay tại nhà chùa không mua bảo hiểm nhân thọ vì tai nạn? Hai bên chiếc lồng đèn này có 2 vị thần tương đương với hai ông Thiện Ác: bên hữu là Phong thần Fujin, bên tả là Sấm thần (thiên lôi?) Raijin

[Image: DSC00339.jpg]

Con đường bắt đầu đọan vào chính điện là 1 con đường cũng rất đặc biệt: hai bên đường là hai dãy các cửa hàng nhỏ, xinh xắn bán đủ các mặt hàng kỷ niệm : từ búp bê mặc kimono Nhật, các loại bánh gạo đặc sản Nhật! Chính nơi đây, Bọ mua được mấy cây dù do chính người Nhật sản xuất, nhớ phải hỏi dù made in Japan chứ không phải made in China nhé! Giá hơi đắt: dù Tàu giá 20A$/ chiếc (không mua nên không biết có xài bền không hay chỉ mưa gió vài cơn đã dập vùi thân liễu, tróc càng gãy gọng); dù Nhật giá 50A$/ chiếc, vải dù hoa rất đẹp, màu trang nhà như mọi thứ khác của người Nhật, xài đến năm năm vẫn còn rất tốt! Chỉ đến năm thứ sáu ông cháu xách ra làm kiếm quơ mới bị gãy! Đúng câu: Xách bóp đầm, che dù Nhật thập niên 60, 70!

[Image: DSC00346.jpg]

Đúng rồi! đàn bà con gái Nhật nhìn không đẹp cho mấy!


Qua hết con đường Nakamise này, con đường mà bất cứ tour du lịch nào cũng đưa du khách đến xem - là vào đến khuôn viên chùa Senso - ji - nghĩa là chùa Quan Âm, Kannon temple. Giữa vuông sân rộng là chiếc đỉnh đồng nghi ngút khói hương, thiện nam tín nữ xúm xít vẫy, phất, quạt sao cho khói hương vương vào người càng nhiều càng tốt theo tin tưởng sẽ được nhiều phước lành ban đến từ thần thánh. Bọ nhớ ngày xưa ở Việt Nam mình không có tục này, nhưng nay hầu hết các chùa chiền tại VN đều trông thấy cảnh vẫy khói cầu phúc này!

[Image: IMG_1105.jpg]

Bên tay trái, là dãy nhà bán những quyển hình như là kinh kệ, che khuất tầm nhìn của chiếc tháp 5 tầng trong mắt Bọ:

[Image: IMG_1107.jpg]

Bên tay mặt là nơi xin xăm và 1 dãy hộc tủ đựng lời bàn. Hai vợ chồng Bọ cũng chen vào lấy xăm thử; quẻ xăm của Bọ hình như là trung trung, không có gì lạ. Nhưng quẻ xăm của ông Bọ thì kinh lắm nhé: quẻ trung thượng, đại khái ý nói năm nay sẽ gặp lại người xưa đã chờ đợi từ lâu! Chẳng hiểu có ứng hay không, chỉ thấy ông Bọ lẳng lặng buộc quẻ xăm vào dãy song tre gần đó để trả lại thần thánh. Hỏi: Không chờ gặp ai sao mà trả xăm lại? Ổng gạt phắt đi: Nhảm!!!

Chùa Quan Âm rõ ràng không phải là chùa thuộc Thần Đạo, nhưng ngưồi Nhật vẫn có thói quen thanh tẩy trước khi vào chốn tôn nghiêm, nên ngay phía ngoài chánh điện là hồ nước để tín đồ rửa tay chân cho sạch thân thể (OK, rửa tay, không có rửa chân!), uống ngụm nước cho thanh tịnh tấm lòng....

[Image: IMG_1106.jpg]

Bọ không bước vào chánh điện, quay trở ra bên ngoài. Vừa hay có đám rước, không biết là rước cái chi chi nhưng người ta xúm xít đông vầy để xem.

[Image: DSC00356.jpg]

Ừ thì xem, Bọ cũng cố len vào xem được các "Mệ" . Không biết là "Mệ" gì, nhưng nhìn xong rồi thì hết cả hứng!!!

[Image: DSC00354.jpg]

Ngày lành tháng tốt, quay lưng lại các Mệ sửa soạn lên xe lửa ra về thì vừa đúng 12 giờ trưa! Ngay trụ sở phòng quảng bá du lịch Nhật "Asakusa Tourist Information Center" có màn trình diễn rước kiệu của chiếc đồng hồ Seiko! May ơi là may! hình nhân ngộ nghĩnh: 6 người phu mặc quần áo truyền thống Nhật khiêng một cổ kiệu lui tới theo điệu nhạc, hai cổng nhỏ 2 bên có tiểu đồng múa rồng!

[Image: DSC00342.jpg]

[Image: DSC00340.jpg]

Ghé Tokyo chỉ có 2 ngày và lúc trở về sẽ không được ra ngoài, hai vợ chồng thử đi tìm xem hoa đào hy vọng có hoa nở sớm chăng? Tiếc thay cuối tháng 3 mà trong công viên Ueno những cội đào già vẫn còn ngậm nụ, thôi đành đi Shinjuku và Akihabara mua ít quà Nhật ....

Shinjuku là 1 trong những khu sầm uất nhất nhì Tokyo sau Ginza (đắt, rất đắt), trạm xe lửa Shinjuku cũng vậy, là nơi giao tiếp của 7 line xe trong nội/ngoại thành phố Tokyo nên lúc nào cũng đông đúc, nhộn nhịp người đi lại tấp nập. Nhìn bản đồ các tuyến xe của Tokyo, Bọ nhức cả đầu, hoa cả mắt không biết mình làm sao mà gỡ rối cái đám những giây nhợ đủ màu lòng thòng như thế này (Bọ cố ý không resize ảnh này, để các bạn có thể xem được những chi tiết nếu cần) Và thật ra thì cũng không quá rắc rối, cứ lần theo từng màu mà ra hết, vả lại, Bọ chấm điểm hệ thống subway của Nhật là hạng nhất trên thế giới vì vừa hữu hiệu lại vừa sáng sủa rất dễ xử dụng, cái đống lòng thòng đủ màu bên dưới chỉ là lòe mắt ta thôi, đừng có quá sợ!:

[Image: tokyo-subway-map.jpg]
Và đúng là lần lần, thì cũng tìm được lối ra [Image: smiling.gif]

Ghé vô Takashimaya Time Quare shopping center để mua rượu Saké về làm quà. Ôi chao, hết khổ vì dây nhợ lại đến khổ vì rượu! Suốt 1 tầng hầm, trên tường hàng dãy kệ, dưới sàn cũng hàng chồng những rượu là rượu xếp thành chồng cao ngất ngưỡng! Với kẻ thiểu lậu kiến thức về rượu là Bọ đây thì làm sao lựa mặt để chọn hàng?? Thôi thì theo thể thức người dốt nát, cứ chọn chai nào bề ngoài đẹp đẽ (chắc lúc đó mất cảnh giác quên cả câu dạy của ông bà mình là "chiếc áo không làm nên thầy tu" ), giá cả vừa phải là mua! Mua hơn 10 chai nhỏ xinh, phải trông thấy người bán hàng cẩn thận gói thành 10 gói quà nhỏ xinh đầy tính mỹ thuật, lỡ tay xếp 1 nếp xếp không vừa ý ông ta (chứ đối với Bọ đây thì đã trên tiêu chuẩn rồi), vừa cúi đầu xin lỗi vừa xé toạt lớp giấy gói và gói lại. Cử chỉ hành động cẩn trọng như 1 ông lang bốc thuốc chỉ sợ sai chút phân lượng sẽ ảnh hưởng đến tính mệnh của người bệnh, mới biềt ông ta coi trọng công việc và tôn trọng khách hàng đến mức nào!

Đó là mua rượu! Còn muốn mua đồ điện thì phài đến khu Akihabara: Ló mặt ra khỏi trạm subway, tai đã nhận đầy tiếng loa rao hàng ầm ỉ, mắt đã nhìn thấy những tòa building rao bán các sản phẩm, tay thì nhận được ngay những gói tissue nhỏ trên đó quảng cáo tên cửa tiệm.... đúng là 1 cách tiếp thị đưa thẳng sản phẩm đến người tiêu thị và không phí phạm chút gì hết (thay vì những tờ rơi thì chỉ có vất vào cho bác thùng mà thôi!) lại tiện cho du khách như Bọ đây đang sụt sịt mũi vỉ khí lạnh cuối đông có cái để dùng!

Tiệm lớn nhất, có đến cả chục tầng lầu, đỉ mọi mặt hàng từ đồ điện tử đến các mặt hàng điện gia dụng là tiệm LAOX

[Image: DSC00353.jpg]

Gặp 1 đoàn khách từ VN sang, dáng như toàn là cán bộ! Có khác chính kiến đi nữa thì cũng có thể cười hỏi thăm vài đôi câu bằng tiếng mẹ đẻ, thật là khỏe cho cái miệng (cứ phải xài tiếng Anh) và cái tay (cứ phải khua tay làm dấu vì người ta không hiểu tiếng Anh Smile

Quà đã có , rời nước Nhật sang Mỹ, hay đâu tại phi trường Narita vừa khéo lại gặp ngay màn quảng bá mùa Xuân với những cành anh đào, và 2 cô mặc kimono song tấu đàn dây Koto (giống tựa đàn tranh của mình) các bản nhạc quen thuộc, trong đó có bản Sakura!

[Image: DSC00359.jpg]

[Image: DSC00360.jpg]
06-18-2013 12:28 PM
Find all posts by this user
Thread Closed 


Forum Jump:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)