RE: Vang Bóng Một Thời
Anh tui rủ ra Huế thăm anh Ba cùng để tui thấy lại Huế sau bao nhiêu năm xa cách . Ãnh nói máy bay VN cũ xì, đi nguy hiếm, ỗng bắt tui đi xe lửa . Vừa đi vừa về mất cha của tui 3 ngày .
Xe lửa rời Saigon, chạy ra ngoại ô, hướng về phía Bắc thẳng tiến. Lâu lâu xe đi ngang đường lộ, xe cộ phải ngừng lại chờ xe lửa đi qua, cây nhấc lên mới được đi. Ngồi trên xe lửa, nhìn mấy người ngừng xe gắn máy chờ gợi cho tui nhớ ngày xưa ở Saigon, mối lần đi ngang đường Trương Minh Giảng, nhằm lúc xe lửa chạy ngang cũng phải đợi nhủ vậy.
Đi càng xa Saigon, cảnh vật thay đổi có nhiều nông trại, trồng sắn, trồng cây thăng long, tiêu, đủ hết.
Anh em tui được một toa trên xe lửa nên cũng tiện, không phải nói chuyện với người ngoài. Có một anh soát vé còn trẻ, thấy anh em tui coi bộ dân tỉnh thành, ghé vào tán dốc. Thì ra bố anh ta ngày xưa làm cho chế độ cũ, anh ta may mắn lắm mới có được việc cho hãng xe lửa.
Xe không có máy lạnh,nóng hừng hực, có con nhỏ bán nước đẩy xe ngang, anh em tui mua cà phê đá uống liên tu.
Chiều tối, khách hàng được ăn cơm do hãng xe đài thọ. Mỗi người được một khay trên đó có mấy ô ngăn riêng, ô để thức ăn, ô để cơm. Cơm gì khô không khốc, thức nw được miếng cá nục kho, vài miếng dưa chua. Tui ăn qua loa mặc dù phải khen cá nục họ kho ngon.
Xe cũng có nhà vệ sinh cho khách dùng nhưng rất sơ khai. Khi dùng phải ngồi chồm hỗm, lạng quạng đi trật chân, lọt luôn xuống cái lỗ ở giữa.
Lúc này tui mới thấy đường rầy xe lửa bên VN rất dơ, dính đầy phân của người trên xe ị xuống.
Nhà cầu đã tệ như vậy, tui ướng nhiều nước nên cứ 30 phút lại phải chạy đi. Chán quá nhưng biết làm sao bi giờ.
Xe lửa chạy qua vùng quê miền Trung thấy họ trồng nhiều sắn. Chỗ nào cũng thấy ruộng sắn. Có những căn nhà nhỏ tí xiu như cái chòi. Chỉ có khi đi ngang Long Khánh thấy cây thanh long thật nhiều. Xe tới Đà Nẵng nghỉ lại một tiếng, tui đi xuống coi hàng hóa họ bán dọc sân ga. Sân ga Đàn nẵng sạch sẽ, họ vẫn còn dùng WC (nhà vệ sinh ngồi chồm hổm) nhưng rất sạch. Muốn dùng phải trả tiền cho người gác, họ đưa cho một ít giấy để chùi. Lâu ngày không xài loại nhà cầu này ngán quá xá, cứ sợ lạng quạng lọt chân xuống lỗ là toi mạng.
Ở đây người ta bán một loại chuối, nhin không hoàn toàn giống chuối sứ, nó giống chuối cau nhiều hơn nhưng trái to như chuối sứ, and rất ngon, mùi thơm ngát. Anh em tui mua nãi chuối, vài trái xoài. Xoài chua lét.
Có nhưng lúc xe đi dọc bờ biển, ban đêm thấy những thuyền đánh cá treo đèn ngoài khơi thấy rất ngoạn mục.
Rồi đi qua đèo Hải Vân, thấy cũng không có chi đặc sắc. Chỗ nào cũng toàn cây cối hoang vu, nơi có nhà cửa làng mạc toàn nghèo nàn thấy buồn.
Tui chụp hình nhiều lắm nhưng chuyến về để quên máy chụp hình trên xe lửa.
Rời Đà Nẵng tiếp tục chạy thêm gần một ngày mới tới Huế. Tới nơi có anh Ba và thăng cháu con ảnh ra đón. Về nhà ông nội cũ, bây giờ thuộc về anh Ba và gia đình ảnh. Căn nhà vẫn y nguyên không có gì thay đổi, phía sau được anh chị xây thêm một từng nữa, khang trang và đây đủ tiện nghi nhưng vẫn không có máy lạnh.
Cái bếp của mệ chừ được phá bờ tường xây bếp mới có counter đàng hoàng. Căn trước chỗ làm phòng khách và bàn thờ vẫn y nguyên như mấy chục năm về trước.
|